Chúa Nhật VII PS A 2026,
Lễ Chúa Thăng Thiên
Chúa Giêsu lên trời
Đức Giêsu về trời là về với Cha của mình là Chúa Trời. Người thăng thiên là được nâng lên để chia sẻ vinh quang tột đỉnh với Thiên Chúa, “vượt lên trên mọi quyền lực thần thiêng, mọi tước vị có thể có được, không những trong thế giới hiện tai mà cả trong thế giới tương lai” (Ep 1, 17-23).
Lm.Antôn Nguyễn Ngọc Sơn, HKK
Lời mở
Các bài Kinh Thánh vừa giới thiệu cho chúng ta tình trạng sống mới của Đấng Phục Sinh qua mầu nhiệm lên trời của Đức Giêsu cũng là cuộc lên trời của mỗi người chúng ta.
1. Lên trời nghĩa là gì?
Trời ở đây không phải là một khoảng không gian rõ rệt ở trên đầu mọi người, nhưng là một tình trạng. Sách Giáo lý Hội Thánh Công giáo nhắc cho ta điều này trong nhiều số từ 659-667, 2794-2796. Đó là tình trạng Đức Giêsu vào trong đó để dẫn chúng ta theo. Người về trời là về với Cha của mình là Chúa Trời. Người thăng thiên là được nâng lên để chia sẻ vinh quang tột đỉnh với Thiên Chúa, “vượt lên trên mọi quyền lực thần thiêng, mọi tước vị có thể có được, không những trong thế giới hiện tai mà cả trong thế giới tương lai” (Ep 1, 17-23). Thiên Chúa ở khắp mọi nơi, nên “tình trạng trời” cũng ở khắp mọi nơi. Ngay khi sống lại, thân xác Chúa Giêsu không còn bị chi phối bởi vật chất, không gian và thời gian, nên Người kết hợp lập tức và trọn vẹn với Chúa Cha, nghĩa là Người về trời ngay từ lúc đó.
Nhưng cuộc lên trời được thánh Luca kể lại qua Bài đọc I trong sách Công vụ Tông đồ (x. Cv 1,9-11), có nghĩa là sau những lần hiện ra một cách hữu hình trong vòng 40 ngày, Chúa Giêsu đã chấm dứt tình trạng đó. Người không còn hiện ra với thân xác cụ thể cho vài môn đệ nữa, để Người có thể hiện ra với tất cả chúng ta, giúp ta cảm nghiệm được tình trạng sống động, kỳ diệu của Người nếu chúng ta kết hợp mật thiết với Người vì “Người ở cùng ta mọi ngày cho đến tận thế” (x. Mt 20,20). Đó là tình trạng lên trời với Chúa Giêsu.

Hơn nữa, Người cũng kéo mọi người chúng ta lên cao với Người, vì chúng ta là những chi thể trong thân thể mầu nhiệm của Người. Thánh Phaolô đã nói “Chúa Giêsu Kitô là đầu của toàn thể Hội Thánh, mà Hội Thánh là thân thể Đức Kitô, là sự viên mãn của Người, Đấng làm cho tất cả chúng ta được viên mãn” (x. Ep 1,17-23). Chúa Giêsu về trời là để mỗi người chúng ta cũng được chia sẻ thần tính cao cả của Người, đi vào tình trạng kết hợp hoàn toàn mới mẻ với Người.
Điều này không phải chỉ xảy ra sau khi chúng ta chết, nhưng có thể thực hiện ngay trong trần thế này như đời sống của nhiều tín hữu đã chứng minh như thánh Phaolô đã được lên tầng trời thứ 3 (x. 2Cr 12,2). Nhiều vị thánh như thánh Phanxicô Assysi, thánh Gioan Thánh giá, thánh Catarina Xiêna cảm nghiệm được trời trong những cơn xuất thần; còn Mẹ Têrêsa Calcutta thì lại thấy trời ở giữa lòng xã hội với những con người nghèo khổ, bệnh tật.
2. Chứng nhân của Nước Trời
Khởi đầu sứ mệnh cứu độ, Đức Giêsu loan báo Tin Mừng như ông Gioan Tẩy Giả rằng: “Hãy ăn năn sám hối vì Nước Trời đã gần đến” (x. 4,17; 3,2). Nhưng, sau khi Người chịu chết để đền tội cho ta và sống lại vì ta, Chúa Giêsu muốn dạy chúng ta rằng Nước Trời đã đến rồi, không phải chỉ ở gần, mà còn đang ở giữa chúng ta (x. Lc 17,21).
Bài sách Công vụ hôm nay kể lại rằng: “Người đã dạy bảo các tông đồ nhờ Thánh Thần và còn dùng nhiều cách để chứng tỏ cho các môn đệ thấy Người vẫn sống sau khi chịu khổ hình. Trong 40 ngày Người đã hiện ra nói chuyện với các ông về Nước Thiên Chúa. Người truyền cho các ông phải là chứng nhân của Người tại Giêrusalem, trong khắp miền Giuđê, Samari và cho đến tận cùng trái đất.” (Cv 1.1-11).
Chúng ta nên nhắc lại điểm giáo lý: Nước Trời hay Nước Thiên Chúa chỉ là một. Điểm khác biệt trong cách dùng từ ngữ này là vì Thánh Matthêu viết Tin Mừng cho người Do Thái, mà dân tộc này tránh gọi tên Thiên Chúa trực tiếp, nên dùng từ Nước Trời. Ba thánh sử còn lại Marcô, Luca, Gioan dùng từ Nước Thiên Chúa.
Tuy nhiên khi nói đến Nước Trời cũng là Nước Thiên Chúa thì nhiều tín hữu lại hiểu lầm rằng đây là nước ở xa tắp tít trên cao, không liên hệ gì với trái đất của con người. Vì thế nên nhiều người giữ thái độ thoát tục, xa cách con người để có thể gắn bó với Chúa, với trời. Họ có thái độ này, vì có thể đã hiểu lầm một vài câu Thánh Kinh. Chẳng hạn như: “Anh em không thuộc về thế gian này vì Thầy đã chọn, đã tách anh em ra khỏi thế gian nên thế gian ghét anh em” (Ga 15,19); hoặc “Hãy tìm kiếm những gì thuộc về thượng giới, nơi Đức Giêsu ngự bên hữu Thiên Chúa, chứ đừng tim những gì thuộc hạ giới” (Cl 3,1). Có lẽ những người này rất cần các thiên thần đến lay tỉnh họ “Sao còn đứng nhìn trời” (Cv 1,11) để đừng nhìn vào một khoảng không gian nào đó, nhưng hãy nhìn vào chính lòng mình để thấy Chúa Giêsu và nhìn vào cộng đồng huynh đệ của mình để thấy Chúa Giêsu là hiện thân của Nước Trời đang ở giữa họ.
Tinh thần hội nhập của Công đồng Vaticanô II, đặc biệt qua hiến chế Gaudium et Spes, nhắc nhở ta rằng: nơi Đức Giêsu Kitô, Ngôi Lời Thiên Chúa làm người, thì trời hoà với đất, Chúa hoà nhập với người, tinh thần hoà nhập với thể xác thành một trong con người. Vì thế, người tín hữu chúng ta được mời gọi dấn thân vào mọi lĩnh vực của khoa học, chính trị, văn hoá, kinh tế, cũng như tham gia vào mọi hoạt động của con người nơi trần thế để biến vũ trụ này thành thiên đàng, thành Nước Trời, nơi có tình yêu, hoà bình, chân lý ngự trị.
Lời Kinh Tiền Tụng của lễ Chúa Giêsu là Vua vũ trụ đã nhắc chúng ta rằng: “Nước Trời là nước của sự thật và sự sống, của thánh thiện và ân sủng, của công lý-tình yêu và hoà bình”. Khi ta cố gắng xây dựng những giá trị đó cho mình cũng như cho mọi người, đó là ta đang xây dựng Nước Trời trong trần thế để người ta có thể cảm nghiệm được Nước Trời ở trong chúng ta và ở giữa chúng ta. “Nước đó đã hiện diện cách mầu nhiệm ở trần gian này và sẽ được kiện toàn khi Chúa trở tại” (Gaudiun et Spes, số 39).
Cuộc hội nhập này đã được Giáo Hội luôn nhắc cho ta trong cuốn Tóm lược Học thuyết Xã hội Công giáo và mới đây trong cuốn Docat, câu số 17: “Ơn cứu độ, nghĩa là hạnh phúc trọn vẹn và sự viên mãn tột đỉnh dành cho những chúng ta nhờ Đức Giêsu Kitô, không phải là điều chỉ vài người mới đạt được. Thiên Chúa muốn toàn thể nhân loại được cứu độ. Sự cứu độ giải phóng con người trong mọi chiều kích của mình: tinh thần và thể xác, cá nhân và xã hội, nơi lịch sử trần thế của mỗi người và vĩnh viễn trên thiên quốc. Sự cứu độ này bắt đầu trong dòng lịch sử, nghĩa là ngay trong dòng thời gian nơi chúng ta tìm thấy chính mình. Tuy nhiên, sự cứu độ chỉ hoàn toàn trọn vẹn trong cõi vĩnh hằng… Vì chúng ta hy vọng vào đời sống vĩnh cửu, nên chúng ta có thể định hình cho cuộc sống hiện tại trên trần thế bằng công lý và tình yêu. Không một điều tốt lành nào được chúng ta làm trên trần gian là vô ích, vì tất cả mọi điều tốt lành sẽ trở nên hoàn hảo trong cõi vĩnh hằng ”.
Lời kết
Vì thế, nhiệm vụ của chúng ta, những chứng nhân của Nước Trời, là đưa trời vào đất, đưa Chúa Trời vào lòng người và vào trần thế này để tất cả cảm nghiệm được niềm vui, hạnh phúc. Chỉ như thế ta mới chứng minh được niềm tin của mình vào Thiên Chúa thật sự mang lại hiệu quả hữu ích cho con người và xã hội.