25/04/2026

Chúa Nhật XXIII TN C 2025: Hy sinh cho cuộc cách mạng của Chúa Giêsu

Ta càng bỏ sở hữu bao nhiêu thì giá trị hiện hữu càng tăng lên bấy nhiêu, vì chúng có thể là hành trang nặng nề làm ta chùn chân trên con đường cách mạng.

Chúa Nhật XXIII TN C 2025

Hy sinh cho cuộc cách mạng của Chúa Giêsu

Lm. Antôn Nguyễn Ngọc Sơn, HKK

Lời mở

Những ngày này, cả nước đang tưng bừng kỷ niệm 80 năm Cách Mạng Tháng Tám và Ngày Quốc Khánh 2/9. Rất nhiều người chúng ta cùng ôn lại lịch sử rất hào hùng, nhưng cũng không thiếu đau thương của dân tộc. Để có được đất nước phát triển như hôm nay, biết bao người đã rời xa cha mẹ, vợ con và hy sinh cả mạng sống. Các bài Thánh Kinh tuần này mời gọi ta suy nghĩ về việc hy sinh như một đức tính căn bản của người môn đệ Chúa Giêsu. Hy sinh, theo định nghĩa, là tự nguyện nhận về mình sự thiệt thòi, mất mát lớn lao nào đó, vì một cái gì cao đẹp, như là vì đất nước, vì nghĩa vụ, vì lý tưởng… Trong ít phút này chúng ta cùng tìm hiểu cuộc cách mạng của Chúa Giêsu cao đẹp như thế nào khiến ta dám hy sinh triệt để cho Người.

1. Cuộc cách mạng của Chúa Giêsu

Ngày 17/6/2013, Đức Thánh Cha Phanxicô nhắc nhở chúng ta rằng: “Các cuộc cách mạng trong lịch sử đã thay đổi các hệ thống chính trị và kinh tế, nhưng không có cuộc cách mạng nào thật sự đã thay đổi tâm hồn con người. Cách mạng thật sự, cuộc cách mạng triệt để làm thay đổi đời sống, do Đức Giêsu đem đến qua sự Phục Sinh của Người”. Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI đã nói về cuộc cách mạng này rằng: “Đó là cuộc chuyển biến vĩ đại nhất trong lịch sử nhân loại”. “Chúng ta là những nhà cách mạng của cuộc cách mạng này vì chúng ta đã tiếp nhận đường lối của cuộc biến hình siêu việt nhất trong lịch sử nhân loại. Ngày nay và trong thời đại này, các Kitô hữu là những nhà cách mạng, nếu không, họ không phải là Kitô hữu” (x. Uỷ ban Giáo lý Đức tin, Docat, 2017, tr. 277-78).

Suy niệm Tin Mừng – Chúa Nhật Tuần IV Mùa Thường Niên, Năm B (28.01.2018): Chúa quyền năng, vì Chúa là Đấng Thánh | Trung Tâm Mục Vụ Dòng Chúa Cứu Thế

Cách mạng là cuộc biến đổi xã hội – chính trị lớn và căn bản, thực hiện bằng việc lật đổ một chế độ xã hội lỗi thời, lập nên một chế độ xã hội mới và tiến bộ với những giá trị tốt đẹp ( x. (x. Viện Ngôn ngữ học, Từ điển Tiếng Việt 2013, NXB Vietlex, mục từ Cách mạng, tr. 141). Bài Tin Mừng hôm nay (x. Lc 14,25-33) kể rằng: “Có rất đông người cùng đi đường với Chúa Giêsu”. Quả thật, trong dòng lịch sử nhân loại, biết bao cuộc cách mạng đã bùng nổ vì con người muốn tìm được tự do, độc lập, hạnh phúc, thịnh vượng, cũng như muốn tìm sự thật, tình yêu, đời sống tốt đẹp cho mình và cho người. Họ muốn đi theo Chúa Giêsu như một nhà cách mạng.

Nhưng nhiều nhà nhà lãnh đạo chính trị, quân sự, tôn giáo đã lừa dối con người và dân tộc bằng những lời hứa hẹn xuông, vì khi cách mạng thành công, họ trở thành độc tài, tham nhũng, vơ vét cho mình, cho gia đình hay cho dòng họ mình và để mặc cho dân lành đói khổ, bất hạnh, chết chóc. Họ chỉ còn là những đống xương tàn trong các lăng mộ rêu phong, vì đó không phải là cuộc cách mạng thật sự.

Chỉ có một mình Đức Giêsu mới giới thiệu cho ta con đường dẫn đến sự thật giải phóng và sự sống phi thường. Người nói cho ta sự thật về Thiên Chúa cao cả và yêu thương ta như một người Cha, về con người đều là anh chị em của nhau, về vạn vật là những đứa em nhỏ của con người và về tất cả chúng ta đều là con cái Thiên Chúa. Người chia sẻ cho ta sự sống kỳ diệu của Chúa. Người đã chứng minh bằng những lời giảng dạy đầy quyền năng, bằng phép lạ chữa lành mọi bệnh hoạn tật nguyền, nói cho gió yên, biển lặng, bánh cá hoá nhiều, bằng cái chết tự nguyện và cuộc sống lại để sống mãi mãi trong vinh quang Thiên Chúa. Đó là ơn cứu độ và cũng là con đường cách mạng mà mỗi người chúng ta được mời gọi đi vào, hy sinh tất cả để thực hiện cho loài người và vũ trụ.

Tuy nhiên, để có thể hoàn thành được cuộc cách mạng đó, để xây dựng được “Nước Trời là nước của sự thật và sự sống, của thánh thiện và ân sủng, của công lý, tình yêu và bình an”, chúng ta phải hy sinh. Trong lịch sử, cuộc cách mạng nào cũng luôn đòi người ta phải hy sinh. Bao người lính đã hy sinh mạng sống để bảo vệ đất nước, chiến đấu cho tự do dân tộc. Bao nhà bác học đã miệt mài trong phòng thí nghiệm, dám chấp nhận cuộc sống cô đơn, để tìm ra những chất mới, phương pháp mới cho nền khoa học. Bao bác sĩ trong bệnh viện sẵn sàng đón nhận nguy hiểm bị lây nhiễm bệnh tật để có thể cứu được mạng sống con người. Đó là những người biết hy sinh vì đại nghĩa, huống hồ chúng ta đang được tham dự vào cuộc cách mạng vĩ đại và tuyệt vời của Chúa Giêsu.

2. Chúa Giêsu đòi ta hy sinh cái gì?

Trước hết, Chúa Giêsu mời gọi chúng ta: “Ai đến với tôi mà không dứt bỏ cha mẹ, vợ con, anh em, chị em và cả mạng sống mình nữa, thì không thể làm môn đệ tôi”.

Dứt bỏ cha mẹ, vợ con, anh chị em, không phải là chúng ta cắt đứt tất cả mọi liên lạc với họ như người xưa vẫn quan niệm, nhất là đối với người đi tu dòng kín, có cha mẹ chết nhiều khi con cái cũng không được về. Chúa Giêsu không bảo ta phải bỏ họ, mà là thay đổi mối quan hệ và thái độ của ta với họ trước những yêu cầu của Nước Trời. Từ mối quan hệ căn bản với Thiên Chúa là Cha chúng ta, chúng ta sẽ đối xử với mọi người như là anh chị em của nhau, dù họ khác biệt về màu da, ngôn ngữ, chủng tộc, giai cấp, tôn giáo…như thánh Phaolô khuyên Philêmôn đối xử với Ônêximô trong bài đọc II, dù Ônêximô là một tên nô lệ ăn cắp của chủ và chạy trốn (x. Phl 9b-17).

Chúa Giêsu cũng mời gọi chúng ta: “Ai không vác thập giá mình mà theo tôi, thì cũng không thể làm môn đệ tôi được”. Thập giá không phải là một cây gỗ nào đó. Thập giá được thành hình bởi một đường ngang và một đường dọc: đường dọc là những giá trị của sự thật, tình yêu, ân sủng, công bằng, tự do thuộc về Thiên Chúa. Nhưng trong đời sống thực tế, ta phải đối phó với những đường ngang chặn lại là ý muốn, là quan niệm khác nhau của mình hay của người về tự do, sự thật, tình yêu, giá trị… Chúng làm cho ta bị dằn vặt, căng thẳng, đau khổ, mất mát và tạo nên thập giá cho ta. Vì thế, ta phải làm thế nào để hoà hợp thánh ý và giá trị của Chúa với ý muốn và giá trị của con người để thập giá ta phải vác thật sự mang lại ơn cứu độ.

Cuối cùng, Chúa Giêsu nói: “Ai trong anh em không từ bỏ hết những gì mình có, thì không thể làm môn đệ tôi được”. Ở đây Chúa Giêsu không bảo ta bỏ tất cả những gì mình có như nhà cửa, ruộng đất, tài sản để phân phát cho người nghèo, bước theo Chúa Giêsu, rồi sau đó ta lại phải đi ăn xin như họ. Người muốn ta khôn ngoan, biết tính toán để cùng Người cứu giúp những người nghèo khổ. Chúng không phải là mục đích, nhưng chỉ là phương tiện để giúp ta sống và tăng cường giá trị hiện hữu của ta. Ta càng bỏ sở hữu bao nhiêu thì giá trị hiện hữu càng tăng lên bấy nhiêu, vì chúng có thể là hành trang nặng nề làm ta chùn chân trên con đường cách mạng. Nhờ sự kết hợp mật thiết với Chúa Giêsu, ta mới thấy mình có thể chữa lành bệnh nhân, xua trừ ma quỷ, diệt gian trừ bạo và làm thay đổi thế giới với bàn tay trắng của mình vì đã biến đổi thành Chúa Giêsu cho thời đại này.

Lời kết

Hôm nay, Người quy tụ chúng ta để trở thành những nhà cách mạng chân chính, đem lại niềm vui, bình an, hạnh phúc và sự sống diệu kỳ cho con người. Anh chị em có muốn tham gia vào cuộc cách mạng của Người không?

HKK