Chúa Nhật XXVIII TN C – 2016: Nhận ra tình yêu của Đấng ban ơn
Với Chúa Giêsu, chúng ta sẽ nhận ra rằng không phải chỉ những viên kẹo ngọt ngào mới có tình yêu của Người, mà cả những hạt muối mặn chát, những trái ớt đắng cay trong đời : những khốn khó, tủi nhục, thất bại cũng đều là những hồng ân tình yêu của Chúa.
Nhận ra tình yêu của Đấng ban ơn
Lm. Antôn Nguyễn Ngọc Sơn, HKK
Lời mở
Các bài thánh Kinh hôm nay mời gọi chúng ta nhận ra những ơn lành của Chúa và biết ơn Ngài như tướng quân người Naaman (x. 2V 5,14-17) hay như người phong cùi xứ Samaria được Chúa chữa lành bệnh (x. Lc 17,11-19).
Trong thời đại quá nhấn mạnh đến việc sở hữu vật chất như chúng ta đang sống, người ta khó cảm nhận được lòng thương xót của Chúa đã ban cho mình những ơn gì để cảm tạ Người và càng khó hơn nữa để thể hiện lòng thương xót đó qua việc chia sẻ những ân huệ cho người khác.
1. Tình trạng vô ơn và không nhận ra Đấng ban ơn
Chúng ta đang sống trong một thời đại khoa học tiến bộ, con người khám phá ra nhiều điều lạ lùng: từ vụ nổ Big Bang tạo ra vũ trụ cách đây 14 tỉ năm, cho đến những cấu trúc tinh vi nhất của tế bào, nguyên tử, phân tử, điện tử, quang tử. Người ta thấy rằng nhờ những cố gắng học hành, làm việc cật lực mình có thể đạt được sự hiểu biết, kiếm được nhiều tiền bạc để có vợ đẹp con khôn, có nhà cao cửa rộng, có danh vọng, địa vị trong xã hội… Tất cả đều do bàn tay và trí óc con người làm ra nên con người thấy rằng mình không cần phải biết ơn ai cả.
Có chăng, chỉ cần biết ơn cha mẹ đã sinh thành nên mình, biết ơn đất nước đã cưu mang cho mình sinh sống. Thế nhưng, không thiếu những kẻ nguyền rủa cha mẹ đã sinh ra họ khiến họ phải sống khốn khổ, bệnh tật, tủi nhục như bây giờ, giống như ông Gióp đã nguyền rủa ngày sinh của mình (x. G 3,3-13). Không thiếu người nguyền rủa đất nước nghèo đói, đầy những bất công, tham nhũng, tàn phá môi trường để trốn chạy sang những nước giàu có, an lành, tốt đẹp hơn.
Tất cả chỉ vì người ta quá nhấn mạnh đến việc sở hữu vật chất mà không nghĩ tới sự hiện hữu cao quý nhờ tinh thần của con người mở ra đến siêu việt, đến vô biên.
Chúng ta sống và hành động như những đứa trẻ thơ: một người quen đưa cho cái kẹo, đứa nhỏ đưa tay nhận lấy. Cha mẹ phải nhắc nhở: “Này con, trước khi nhận kẹo, con phải làm gì? Con phải cám ơn bác chứ“. Đứa bé cúi đầu nói lí nhí lời cám ơn người cho kẹo một cách máy móc. Trong đầu óc của đứa nhỏ lúc đó, nó chỉ nhận thấy viên kẹo, chỉ biết có viên kẹo. Khi lớn lên, hiểu ra được việc tốt người khác làm cho mình, nó mới tự nguyện nói lên lời cám ơn khi có ai đó cho mình viên kẹo, cây kem.
Phải lớn hơn nữa, với nền giáo dục lành mạnh, đứa trẻ mới nhận ra đàng sau cái kẹo đó là tình yêu và lòng quý mến của người đã cho mình viên kẹo, để rồi mới biết ơn vì tình yêu, chứ không phải vì vật chất.
Cuối cùng, phải có lòng tin và hiểu biết nhiều, con người mới nhận ra tất cả những gì mình có, vật chất cũng như tinh thần, dù do ai chuyển đến, cũng đều bắt nguồn từ Thiên Chúa. “Ngài là khởi nguyên của muôn vật, muôn loài. Ngài là nguyên nhân đầu tiên và cũng là nền tảng tối thượng để giữ cho muôn loài tồn tại, Ngài có trước cả vụ nổ Big Bang. Thiếu vắng Thiên Chúa, tất cả những gì tồn tại đều sụp đổ (x. Docat, câu hỏi số 2 và phần trả lời Thiên Chúa là ai). Vậy ta đang ở giai đoạn nhận thức nào trước những ơn lành của Chúa?
2. Những người nhận biết Đấng ban ơn
Trong các bài Kinh Thánh hôm nay, tướng quân Naaman cũng như người phong cùi Samaria được chữa lành khỏi bệnh nan y, chắc chắn là họ đã hết sức vui mừng. Nhưng đó chỉ như là viên kẹo mà họ nhận được. Họ còn đi xa hơn để thấy rằng đó là một hồng ân vĩ đại mà Chúa cho mình. Naaman nói với tiên tri Êlisê rằng: “Từ nay tôi sẽ không còn biết đến để phụng thờ một thần linh nào khác ngoài Thiên Chúa của Israel“.
Người Samaria được chữa lành cũng thế, anh đã cảm nhận được ơn phúc lớn lao Chúa ban qua Đức Giêsu, nên anh lớn tiếng ca tụng Thiên Chúa, rồi anh đến để quỳ dưới chân Chúa Giêsu mà tạ ơn Người, trong khi 9 người Do Thái kia không quay lại tạ ơn Chúa.
Chúng ta được mời gọi để khám phá ra không phải chỉ những viên kẹo trong đời sống là những ơn phúc Chúa ban, mà khám phá ra những ý nghĩa của những ơn lành cao quý mà Thiên Chúa ban cho chúng ta trong đời sống thường ngày, cũng như trong đời sống vĩnh hằng của mình. Mỗi ngày chúng ta đang sống, đang yêu thương, đang suy nghĩ. Phân tích con người chúng ta ra, dưới khía cạnh khoa học, nó cũng chỉ là những cấu trúc vật chất hữu cơ, vô cơ. Tự chúng không có sự sống, tình yêu, hay tư tưởng. Mỗi ngày ta cần vài chục ngàn đồng mua những lít nước để uống, để tắm giặt. Nhưng thật ra để tổng hợp được hai chất Hydro và Oxy thành lượng nước ấy chỉ có Đấng Tạo Hoá, người chủ Thiên Nhiên mới làm được.
Như thế, Cha Trên Trời đang yêu thương chúng ta, ban cho chúng ta tất cả vũ trụ này, ban cho từng người sự sống, tình yêu, tư tưởng. Chúng ta phải nhận ra những ân phúc ấy, rồi qua những ân phúc ấy, chúng ta nhận ra tình yêu của Cha Trên Trời yêu thương chúng ta từng giây từng phút bởi vì Ngài chính là nguồn tình yêu.
3. Tất cả là hồng ân
Trong kế hoạch tổng thể Thiên Chúa là Tình Yêu, Thiên Chúa không dừng lại ở những ơn phúc, ở những viên kẹo đã ban cho chúng ta. Ngài còn đi xa hơn để ban cho chúng ta ơn phúc cao cả nhất là chính Con Một của Ngài hoá thành người vì chúng ta. Đó là Chúa Giêsu, là tình yêu cụ thể của Thiên Chúa. Tình yêu luôn đòi sự kết hợp và hiệp thông. Vì thế, khi chúng ta đón nhận Đức Giêsu, chúng ta trở thành một với Người, trở thành Thiên Chúa như Người, nhờ đó chúng ta đón nhận tất cả nguồn ơn phúc vào trong con người của mình. Rồi chúng ta lại chia sẻ những ân phúc ấy cho người khác qua những hành động thường ngày trong đời sống: rao giảng Tin Mừng, chữa lành bệnh nhân, xua trừ ma quỷ, tha thứ tội lỗi, thậm chí làm cho kẻ chết sống lại như Chúa Giêsu. Lúc đó chúng ta trở thành dung mạo của lòng Chúa thương xót như Người.
Hơn nữa, với Chúa Giêsu, chúng ta sẽ nhận ra rằng không phải chỉ những viên kẹo ngọt ngào mới có tình yêu của Người, mà cả những hạt muối mặn chát, những trái ớt đắng cay trong đời của chúng ta: những khốn khó, tủi nhục, thất bại cũng đều là những hồng ân tình yêu của Chúa. Đức Giêsu đã chịu tất cả những tủi nhục và cả cái chết đau thương trên thập giá để diễn tả tình yêu cứu độ của Chúa Cha, thì khi chúng ta gắn bó với Chúa Giêsu và chấp nhận tất cả những hồng ân tủi nhục ấy, chúng ta cũng trở thành nguồn ơn cứu độ cho mọi người. Vì thế, thánh Phaolô, trong thư gửi Timôthêô, đã nhắn nhủ chúng ta rằng: “Đây là lời đáng ta tin cậy, nếu ta cùng chết với Chúa Kitô, ta sẽ cùng sống với Người; nếu ta kiên tâm chịu đựng, ta sẽ cùng thống trị với Người. Nếu ta không trung tín, Người vẫn một lòng trung tín vì Người không thể nào chối bỏ chính mình” (Tm 2,11-13).
Trong năm Thánh Lòng Thương Xót, chúng ta được mời gọi để khám phá ra tình yêu thương xót vô bờ của Cha Trên Trời trong từng giây phút của đời sống. Chúng ta biết tạ ơn Người, thay cho tất cả những kẻ vô ơn đang sống quanh ta vì họ không nhận ra lòng thương xót vô bờ của Thiên Chúa. Không phải chúng ta chỉ dâng lời tạ ơn vì những ân phúc mà Chúa ban riêng cho mình. Mỗi ngày sống, chúng ta hiểu rằng mình đang được mời gọi nói lời tạ ơn với Chúa thay cho tất cả những anh chị em khác vì chúng ta là một trong Đức Giêsu Kitô, lời tạ ơn tuyệt hảo nhất.
Cuối cùng, chúng ta không phải chỉ mở lòng ra để đón nhận những ơn phúc mà chúng ta còn phải thể hiện lòng thương xót của Cha Trên Trời. Khi gắn bó mật thiết với Chúa Giêsu là nguồn cụ thể của mọi ơn phúc, chúng ta phải chia sẻ tất cả những ơn phúc Người ban cho anh chị em mình, nhất là những ai thiếu thốn, bệnh tật trong cuộc sống hằng ngày.
Lời kết
Chỉ có như thế chúng ta mới thấy rằng việc tạ ơn chúng ta làm sẽ kéo theo biết bao nhiêu ơn phúc mới mẻ của Chúa ban cho để ta chia sẻ cho người khác và để chúng ta thật sự trở thành dung mạo của lòng Chúa Thương Xót cho mọi người.