18/04/2026

Chúa Nhật III PS A 2026
Đồng hành với Đấng Phục Sinh

Khi suy nghĩ về những biến động của cuộc đời, mỗi người chúng ta được mời gọi dùng cảm thức đức tin mà nhận ra Đức Giêsu Phục Sinh đang ở sát bên mình, cùng đi với mình và giải thích Lời Người cho chúng ta nghe để lòng chúng ta bừng cháy lên niềm hy vọng.

Lm. Antôn Nguyễn Ngọc Sơn, HKK

Lời mở

Các bài Thánh Kinh tuần này, nhất là bài Tin Mừng, mời gọi ta hãy dùng cảm thức đức tin, như ta tìm hiểu tuần trước, để cảm nghiệm rằng Đức Giêsu Phục Sinh đang ở giữa chúng ta, đang đồng hành với ta từng bước đường đời giống như với hai môn đệ đi về Emmaus. Chính Người giúp ta giữ vững được niềm vui, bình an và hy vọng trước tất cả những đau khổ, thử thách, thất bại trong cuộc đời.

1. Thực tế của đời sống

Hoàn cảnh của hai môn đệ trên đường Emmaus chính là hoàn cảnh của mỗi người chúng ta trong thực tế của đời sống. Hai ông đã hy vọng rất nhiều khi theo Chúa Giêsu như bao nhiêu người khác: hy vọng Người sẽ thiết lập một nước Do Thái độc lập, tự do, hạnh phúc khi giải thoát họ khỏi ách nô lệ của người Rôma. Vì các ông đi theo Người nên cũng hy vọng sẽ được chia sẻ vinh quang với Người trong nước đó. Nhất là vì hai ông đã tận mắt thấy bao phép lạ Chúa Giêsu làm, nghe những lời dạy khôn ngoan của Người, nên hai ông càng hy vọng cuộc “cách mạng” của Chúa Giêsu sẽ thành công.

Tuy nhiên, Chúa Giêsu đã chết, chết một cách nhục nhã trên thập giá và tất cả niềm hy vọng của hai ông trôi theo dòng nước. Hơn nữa còn xảy ra chuyện ngôi mộ chôn táng Người trống rỗng! Hai ông đã tính toán kỹ lưỡng rằng chính quyền Rôma và các nhà lãnh đạo Do Thái sẽ chẳng để yên cho các môn đệ Đức Giêsu, nên vội vàng lánh xa thành Giêrusalem và bỏ về làng quê Emmaus.

THIÊN CHÚA ĐANG ĐI VỚI CON NGƯỜI TRONG ĐẠI DỊCH - Tìm Hiểu Sống Đạo - Huynh Đoàn Đa Minh Cộng Đoàn Thánh Linh

Chúng ta có lẽ cũng không khác gì hai môn đệ này. Chúng ta đã vất vả học hành, làm việc kiếm sống nhưng nhiều lần thất bại. Chúng ta đã tin tưởng vào con người, nhưng nhiều lần họ lại lừa dối, bán đứng ta. Chúng ta mơ ước xây dựng một gia đình hạnh phúc, đặt trọn vẹn niềm tin yêu vào người nào đó, nhưng nhiều lần họ lại phản bội, lạm dụng ta. Chúng ta theo đuổi lý tưởng cao cả, tin tưởng vào một chủ nghĩa, một tôn giáo, một chính quyền nào đó tốt đẹp, mang lại an vui hạnh phúc, nhưng rồi thực tế lại làm ta thất vọng.

Cuộc sống là thế để ta hiểu rằng không nên bám vào con người vì con người sẽ chết, không nên bám vào những hệ tư tưởng hay chủ nghĩa vì chúng sẽ thay đổi, không nên bám vào tài sản vật chất vì ta phải bỏ lại tất cả trước ngưỡng cửa của cái chết, không nên bám vào cả các nghi lễ của tôn giáo vì chúng thật sự không giải thoát con người. Vậy ta nên giữ thái độ nào trước những bất định, vô thường của cuộc đời?

2. Những thái độ của con người

Mỗi người chúng ta được quyền tự do chọn lựa các thái độ sống khác nhau. Rồi tuỳ theo thái độ sống đó mà ta sẽ nhận được các hậu quả khác nhau.

Trước hết, có nhiều người đã muốn buông bỏ, mặc kệ dòng đời trôi nổi đổi thay. Họ sống như không cần biết đến tương lai. Họ tự nhủ với mình rằng cuộc đời phi lý như thế thì mình cứ sống thoải mái vui chơi. Học hành, làm việc là để kiếm tiền, để có đủ phương tiện sống, cho đến một ngày buông bỏ tất cả và chết như bất cứ sinh vật nào.

Tiếp đến là có một ít người đã từng có lý tưởng cao đẹp, nhưng thất vọng trước thực tế phũ phàng, nên đã trốn chạy, bỏ đi như hai môn đệ đi về Emmaus. Họ sợ hãi, chán nản, thất vọng về con người nên không muốn cộng tác với ai nữa. Họ bi quan cho đời là bể khổ nên rút vào sống ẩn dật. Có người còn tuyệt vọng đến nỗi đi tìm cái chết, nhưng cái chết thật ra không giải quyết được gì cả: con người vẫn khổ đau, đất nước vẫn suy đồi, nhân loại vẫn xung đột.

Hơn nữa, họ vẫn phải đối mặt với cuộc sống vĩnh hằng khi vừa vượt qua ngưỡng cửa cái chết, phải chịu trách nhiệm và trả lẽ cho những ý nghĩ, lời nói, hành động tiêu cực bi quan mà họ đã thực hiện khi sống ở trần thế, vì tinh thần của mỗi người chúng ta tồn tại mãi mãi với với Thiên Chúa.

Cuối cùng chỉ có một ít người đã ở lại Giêrusalem như ông Phêrô, Nhóm Mười Một Tông đồ và các môn đệ của Chúa Giêsu. Họ đã gặp được Đấng Phục Sinh để cùng Người cứu độ nhân loại và vũ trụ, vì sự sống lại của Chúa Giêsu đã làm thay đổi tất cả và mang lại ý nghĩa cho cuộc đời của những ai tin vào Người.

Thánh Phêrô hôm nay đã gợi ý: chính vua Đavít, cách 700 năm trước khi Chúa Giêsu chịu chết, đã được soi sáng để tin vào sự sống lại của Chúa Giêsu, nên ngài đã giữ được mãi niềm vui, bình an. Ngài nhắc cho người Do Thái lời cầu nguyện của vua Đavít trong Thánh vịnh mà họ đọc hằng tuần: “Bởi thế tâm hồn con mừng rỡ và miệng lưỡi hân hoan, cả thân xác con cũng nghỉ ngơi trong niềm hy vọng vì Chúa chẳng đành bỏ mặc linh hồn con trong cõi âm ti cũng không để Vị Thánh của Ngài phải hư nát. Chúa sẽ dạy con biết đường về cõi sống và cho con được vui sống tràn trề khi ở trước Thánh Nhan” (x. Cv 2,14-33).

3. Đồng hành với Đấng Phục Sinh

Mỗi người chúng ta là môn đệ của Đức Giêsu vì chúng ta đã tin theo Người, nên dù chúng ta có thể bỏ Người nhưng Người vẫn không bỏ chúng ta. Người đã hiện ra với hai môn đệ đi Emmaus, đồng hành với hai ông trong suốt chặng đường dài 11 cây số. Người giải thích cho hai ông tất cả những gì liên quan đến Người trong tất cả Sách Thánh. Người dạy các ông hiểu rằng Đức Kitô phải chịu khổ hình rồi mới vào trong vinh quang của Ngài. Người làm cho lòng các ông bừng cháy ngọn lửa tin yêu và hy vọng để thay đổi tâm thế thất vọng của hai ông. Cuối cùng Người cho mắt các ông mở ra để nhận ra Người lúc bẻ bánh để hai ông trở về với cộng đồng anh em ở Giêrusalem.

Khi suy nghĩ về những biến động của cuộc đời, mỗi người chúng ta được mời gọi dùng cảm thức đức tin mà nhận ra Đức Giêsu Phục Sinh đang ở sát bên mình, cùng đi với mình và giải thích Lời Người cho chúng ta nghe để lòng chúng ta bừng cháy lên niềm hy vọng. Người cũng mời gọi chúng ta đến với bàn Tiệc Thánh để gặp gỡ Người, nhận ra Người như hai môn đệ đi Emmaus và mau mắn trở về hoà nhập với cộng đồng để sống trong niềm vui, bình an.

Người đã trỗi dậy từ cõi chết để sống mãi mãi với Thiên Chúa nên mỗi giây phút ta sống đều có ý nghĩa và giá trị vĩnh hằng. Vì thế, khi kết hợp với Người, chúng ta cứ an tâm học hành, làm việc để phát triển những tài năng và cùng Người cứu độ dân tộc và thế giới. Chúng ta không mang theo được vật chất sang bên kia thế giới, nhưng từng đồng bạc ta giúp cho người nghèo, từng bát cơm manh áo ta chia sẻ cho người đói rách đều có giá trị vĩnh hằng, vì ta đã đưa tình yêu của Người vào để định hình cho chúng. Từng đau khổ, nhục nhã chúng ta chịu đều có thể kết hợp với cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu để mang lại vinh quang cho ta và ơn giải thoát cho muôn loài.

Lời kết

Vì thế, Đức Giêsu Phục Sinh luôn là bạn đồng hành với ta trong mỗi bước đường đời. Amen.