Lễ Giáng Sinh, 25.12.2025. Lễ Ban Ngày: Ngôi Lời đã làm người
24/12/2025Chỉ nhờ Chúa Giêsu là Ngôi Lời Thiên Chúa làm người, lời nói của con người từ đây mới có thể vượt mọi giới hạn của vật chất, không gian, thời gian để mang lại cho con người “ân sủng và sự thật từ nguồn sung mãn của Người” và “tỏ cho chúng ta biết Chúa Cha là nguồn của mọi hiện hữu” (Ga 1,14.16.18).
Lễ Giáng Sinh, 25.12.2025. Lễ Ban Ngày
Ngôi Lời đã làm người
Lm. Antôn Nguyễn Ngọc Sơn, HKK
Lời mở
Ngày lễ Giáng Sinh năm nay, chúng ta cảm nhận được niềm vui và hạnh phúc vì được Thiên Chúa nói trực tiếp với con người khi cho Con Một của Ngài là “Ngôi Lời đã trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta” (Ga 1,14). Tuy nhiên, ta chỉ cảm nhận được điều này khi biết mở cửa lòng mình ra để đón nhận Người. “Vì Người ở giữa thế gian và thế gian đã nhờ Người mà có, nhưng lại không nhận biết Người. Người đã đến nhà mình, nhưng người nhà chẳng chịu đón nhận. Còn những ai đón nhận, tức là những ai tin vào danh Người, thì Người cho họ quyền trở nên con Thiên Chúa” (Ga 1,10-12).

Vì thế, kể từ cuộc giáng sinh của Đức Giêsu cách đây hơn hai ngàn năm, lời nói của con người, và nhất là của người tín hữu Kitô, không còn chỉ là những âm thanh, tiếng nói tự nhiên của con người, mà có thể biến thành lời cứu độ diệu kỳ của Thiên Chúa.
1. Thiên Chúa ngỏ lời với con người
Trong lịch sử các tôn giáo, người ta kể nhiều chuyện về việc thần linh giao tiếp với con người, soi sáng và dạy dỗ họ nhiều điều sâu xa, huyền bí. Ta gọi đó là hành động mạc khải: nghĩa là vén tấm màn (mạc) để mở (khải) cho tâm trí con người thấy điều huyền diệu (re-velum, revelation). Do đó, những lời dạy của thần linh, của Thiên Chúa có giá trị siêu việt mà con người phải tuyệt đối tuân theo.
Thiên Chúa còn chọn ra một ít người xứng đáng, cho họ biết những ý định của mình và nhờ họ chuyển lời của mình đến các người khác hay dân tộc khác. Ta gọi các người này là ngôn sứ hay tiên tri. Vì thế, trong Bài đọc II (Dt 1,1-6), ta hiểu rằng: “Thuở xưa, nhiều lần nhiều cách, Thiên Chúa đã phán dạy cha ông chúng ta qua các ngôn sứ”.
Tuy nhiên, các vị đó, không phải chỉ thuộc về dân tộc Do Thái hay những người được Thánh Kinh Cựu Ước nhắc tới, mà còn là tất cả những ai đã dạy dỗ những điều chân thực, đã chỉ cho nhân loại con đường sự thật và sự sống. Trong số đó ta có thể kể tên những bậc thầy hiền triết của Hy Lạp, La Mã, của Trung Hoa như Khổng Tử, Lão Tử, Mạnh Tử, của Ấn Độ như Đức Phật Thích Ca và rất nhiều người khác nữa.
“Nhưng vào thời sau hết này, Thiên Chúa đã phán dạy chúng ta qua Thánh Tử”. Vào thời điểm cuối cùng, Thiên Chúa sai Con Một của mình đến nói trực tiếp với con người, để ai tin vào Người Con đó sẽ được cứu độ, được trở thành con cái Thiên Chúa, và được sống mãi mãi như Thiên Chúa” (x. Dt 1,1-2; Ga 1,12).
Người Con Một đó là Ngôi Lời Thiên Chúa đã tự nguyện trở thành người là Chúa Giêsu, để đưa bản tính Thiên Chúa là tình yêu vô biên, hạnh phúc vô tận, sự thật tuyệt đối, sự sống phi thường vào trong con người hữu hạn, vô thường, đau khổ và chết chóc. Đó là lý do tại sao các dân tộc trên thế giới mừng lễ Chúa Giáng Sinh: vì “Ngôi Lời đã trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta” (Ga 1,14). Nhờ đó, từng lời của chúng ta từ nay có thể mang lại sự thật, sự sống và ơn cứu độ cho muôn loài như Chúa Giêsu.
2. Con người nói lời của Thiên Chúa
Ngay khi xuất hiện trên trái đất, con người hiện đại đã biết dùng tiếng nói để diễn tả các tư tưởng, ước muốn, tình cảm của mình. Lời nói là phương tiện để con người có thể truyền thông cho nhau niềm vui, hạnh phúc vì dẫn con người đến sự thật và sự sống, nhưng cũng có thể gây nên buồn khổ, bất hạnh khi đưa người nghe vào sự lừa dối và chết chóc. Vì thế cha ông chúng ta thường khuyên: “Lời nói không mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau”.
Từ thiên niên kỷ thứ tư trước Công nguyên, con người phát minh ra những ký hiệu ngôn ngữ để có thể nói cho nhiều người ở xa và nói lâu hơn qua những dòng chữ viết tay, thay vì lời chỉ vang lên cho những người ở gần trong một thời điểm nào đó. Đó là loại chữ tượng hình, chữ diễn ý của người Ai Cập, Trung Quốc. Khoảng năm 900 TCN, người Phênixi phát minh ra loại chữ âm vị, căn cứ vào vị trí của âm thanh trên môi miệng con người, khởi đầu chỉ có phụ âm. Rồi người Hy Lạp, người Roma sáng tạo ra thứ chữ có cả phụ âm lẫn nguyên âm như ta đang có ngày nay, và trở thành chữ viết của nhiều nước trên thế giới, trong đó có chữ Việt.
Ngay từ thế kỷ VII, người Trung Quốc phát minh ra cách in bản khắc gỗ nên có thể in hàng ngàn bản giống nhau thay vì chép từng bản bằng tay. Từ thế kỷ XV, các máy in cơ khí có thể in cả triệu tờ báo mỗi ngày, tạo nên thời kỳ mới của ngôn ngữ. Từ thể kỷ XX, nhờ các tiến bộ của khoa tin học, kỹ thuật truyền thanh và truyền hình, người ta có thể nói cho cả tỷ người kèm theo hình ảnh để tất cả nghe được tiếng của nhau và nhìn thấy nhau dù ở bất cứ nơi nào.
Như thế, lời nói của con người đã vuợt qua giới hạn của không gian và thời gian. Hậu quả của nó bây giờ còn khủng khiếp hơn: vì không còn chỉ tác động một vài cá nhân hay gia đình, nhưng có thể tác động đến toàn thế giới và xáo trộn cả vũ trụ. Tuy nhiên Lời đó chưa thể mang lại sự sống vĩnh hằng và sự thật trọn vẹn.
Chỉ nhờ Chúa Giêsu là Ngôi Lời Thiên Chúa làm người, lời nói của con người từ đây mới có thể vượt mọi giới hạn của vật chất, không gian, thời gian để mang lại cho con người “ân sủng và sự thật từ nguồn sung mãn của Người” và “tỏ cho chúng ta biết Chúa Cha là nguồn của mọi hiện hữu” (Ga 1,14.16.18). Lời của con người từ nay có thể biến đổi vạn vật thành thánh thiêng, cho gió yên, biển lặng, bánh cá hoá nhiều, chữa lành bệnh nhân, xua trừ ma quỷ, cho kẻ chết sống lại… như Chúa Giêsu, các tông đồ và tín hữu của mọi thời đại minh chứng. Chỉ khi kết hợp với Chúa Giêsu và thở được thần khí của Người, thì lời nói, hành động hay cả con người chúng ta sẽ biến thành Lời cứu độ, lời Tin Mừng. “Đẹp thay bước chân người loan báo tin mừng, công bố ơn cứu độ” (Is 52,7).
Vì thế, chúng ta nên tập thở Thần Khí bằng cách dành ra mỗi ngày vài phút, khi ngồi học hay làm việc, hoặc nằm trên giường trước khi ngủ. Ta hít vào bằng mũi từ từ. Đang khi hít vào ta nguyện thầm: “Lạy Chúa, xin ban Thần Khí cho con”. Rồi khi thở ra từ từ bằng miệng, ta cũng nguyện thầm: “Lạy Chúa, xin xua đuổi tà khí ra khỏi con”. Tà khí là những tư tưởng tiêu cực, cảm xúc buồn phiền, giận ghét, thù hằn, thất vọng được đẩy ra khỏi tâm trí và theo thán khí thoát ra khỏi thể xác. Ta sẽ cảm nhận được luồng năng lực kỳ diệu biến đổi ta, chuyển hoá dòng máu đen tội lỗi của ta thành dòng máu đỏ tinh tuyền của Chúa Giêsu. Từ đó ta sẽ bình tĩnh hơn, làm chủ được lời nói của mình và biến lời ta thành Lời Chúa.
Lời kết
Cầu chúc anh chị em trong mùa Giáng Sinh này gặp được Chúa Giêsu và trở thành Lời sống động của Chúa cho muôn loài. Amen.