Chúa Nhật 19.07.2026
Ánh Mắt Hy Vọng Của Thiên Chúa
Suy niệm Chúa Nhật XVI Thường Niên giúp chúng ta khám phá lòng kiên nhẫn của Thiên Chúa, biết nhìn bản thân và tha nhân bằng ánh mắt hy vọng, để ân sủng Chúa chiến thắng tội lỗi và làm trổ sinh hoa trái yêu thương.
Chúa Nhật Tuần XVI – Mùa Thường Niên
Kn 12,13.16-19 • Tv 85,5-6.9-10.15-16a (Đ. c.5a) • Rm 8,26-27 • Mt 13,24-43
Cứ để cả hai cùng lớn lên cho tới mùa gặt.
✠ Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Mátthêu
24 Khi ấy, Đức Giê-su trình bày cho dân chúng nghe dụ ngôn sau đây: “Nước Trời ví như chuyện người kia gieo giống tốt trong ruộng mình. 25 Khi mọi người đang ngủ, thì kẻ thù của ông đến gieo thêm cỏ lùng vào giữa lúa, rồi đi mất. 26 Khi lúa mọc lên và trổ bông, thì cỏ lùng cũng xuất hiện. 27 Đầy tớ mới đến thưa chủ nhà rằng: ‘Thưa ông, không phải ông đã gieo giống tốt trong ruộng ông sao? Thế thì cỏ lùng ở đâu mà ra vậy?’ 28 Ông đáp: ‘Kẻ thù đã làm đó!’ Đầy tớ nói: ‘Vậy ông có muốn chúng tôi ra đi gom lại không?’ 29 Ông đáp: ‘Đừng, sợ rằng khi gom cỏ lùng, các anh làm bật luôn rễ lúa. 30 Cứ để cả hai cùng lớn lên cho tới mùa gặt. Đến ngày mùa, tôi sẽ bảo thợ gặt: Hãy gom cỏ lùng lại, bó thành bó mà đốt đi, còn lúa, thì hãy thu vào kho lẫm cho tôi’.”
31 Đức Giê-su còn trình bày cho họ nghe một dụ ngôn khác. Người nói: “Nước Trời cũng giống như chuyện hạt cải người nọ lấy gieo trong ruộng mình. 32 Tuy nó là loại nhỏ nhất trong tất cả các hạt giống, nhưng khi lớn lên, thì lại là thứ rau lớn nhất; nó trở thành cây, đến nỗi chim trời tới làm tổ trên cành được.”
33 Người còn kể cho họ một dụ ngôn khác: “Nước Trời cũng giống như chuyện nắm men bà kia lấy vùi vào ba thúng bột, cho đến khi tất cả bột dậy men.”
34 Tất cả các điều ấy, Đức Giê-su dùng dụ ngôn mà nói với đám đông; và Người không nói gì với họ mà không dùng dụ ngôn, 35 hầu ứng nghiệm lời ngôn sứ đã nói: Mở miệng ra, tôi sẽ kể dụ ngôn, công bố những điều được giữ kín từ tạo thiên lập địa.
36 Bấy giờ, Đức Giê-su bỏ đám đông mà về nhà. Các môn đệ lại gần Người và thưa rằng: “Xin Thầy giải nghĩa dụ ngôn cỏ lùng trong ruộng cho chúng con nghe.” 37 Người đáp: “Kẻ gieo hạt giống tốt là Con Người. 38 Ruộng là thế gian. Hạt giống tốt, đó là con cái Nước Trời. Cỏ lùng là con cái Ác Thần. 39 Kẻ thù đã gieo cỏ lùng là quỷ dữ. Mùa gặt là ngày tận thế. Thợ gặt là các thiên sứ. 40 Vậy, như người ta gom cỏ lùng rồi lấy lửa đốt đi thế nào, thì đến ngày tận thế cũng sẽ xảy ra như vậy. 41 Con Người sẽ sai các thiên sứ của Người tập trung mọi kẻ làm gương mù gương xấu và mọi kẻ làm điều gian ác, mà tống ra khỏi Nước của Người, 42 rồi quăng chúng vào lò lửa ; ở đó, người ta sẽ phải khóc lóc nghiến răng. 43 Bấy giờ người công chính sẽ chói lọi như mặt trời, trong Nước của Cha họ. Ai có tai thì nghe.”
Suy niệm: Ánh Mắt Hy Vọng Của Thiên Chúa

Gần đây, khi làm vườn, tôi nhận thấy cỏ mọc xuyên qua một loại cây phủ đất mà tôi đã trồng. Tôi cố nhổ cỏ, nhưng mỗi lần làm như thế, một phần cây trồng cũng bị bật lên theo. Cuối cùng, tôi quyết định cứ để yên như vậy và hy vọng rằng cây trồng sẽ đủ mạnh để dần dần lấn át đám cỏ đang mọc xen giữa.
Kinh nghiệm làm vườn ấy khiến tôi nhớ đến dụ ngôn của Đức Giêsu trong bài Tin Mừng hôm nay. Một người nông dân gieo hạt giống tốt trong ruộng mình, nhưng ban đêm, kẻ thù của ông đến gieo một loại cỏ dại gọi là cỏ lùng vào giữa những hạt lúa. Khi những người làm công nhật nhận thấy cỏ dại mọc lên bên cạnh lúa, họ đến gặp chủ ruộng và xin nhổ cỏ lùng đi. Tuy nhiên, người chủ biết rằng nếu những người làm công nhổ cỏ lùng ở giai đoạn cây còn non này, họ cũng sẽ nhổ bật cả nhiều cây lúa. Vì thế, ông bảo họ cứ để lúa và cỏ lùng cùng lớn lên cho đến mùa gặt; khi ấy, việc phân loại chúng sẽ dễ dàng hơn nhiều. Đức Giêsu nói rằng Nước Trời giống như hoàn cảnh này. Giống ở điểm nào?
Toàn bộ cuộc sống đều nói với Đức Giêsu về mối tương quan của Thiên Chúa với chúng ta và của chúng ta với Người, kể cả đời sống của thiên nhiên. Người nhận ra rằng điều tương tự như lúa và cỏ dại thường hiện diện trong mỗi tâm hồn và mỗi cộng đoàn nhân loại. Tất cả chúng ta đều là sự pha trộn giữa nhân đức và tội lỗi. Đức Giêsu biết rằng nhóm Mười Hai, những người được Người kêu gọi và được đặc biệt chia sẻ đời sống cũng như sứ vụ của Người, còn xa mới hoàn hảo. Họ thường tỏ ra chỉ biết tìm lợi ích cho bản thân, như khi Giacôbê và Gioan xin được ngồi bên hữu và bên tả Đức Giêsu trong vương quốc của Người. Họ thường không hiểu được tầm nhìn, các giá trị và những ưu tiên của Người, như khi họ ngăn cản các bậc cha mẹ muốn đưa con cái đến với Đức Giêsu. Quả thật, Đức Giêsu biết rằng tất cả họ sẽ bỏ rơi Người khi giờ thương khó đến; Phêrô, người đứng đầu nhóm Mười Hai, sẽ công khai chối Người, còn Giuđa sẽ phản bội và nộp Người vào tay kẻ thù. Tuy nhiên, Đức Giêsu vẫn trung thành với tất cả họ, bởi Người cũng nhìn thấy nơi họ nhiều điều tốt đẹp. Đúng vậy, họ là những người tội lỗi, nhưng họ có khả năng trở nên thánh thiện. Giống như người chủ ruộng trong dụ ngôn, Người kiên nhẫn trước những yếu đuối của họ. Người tiếp tục đặt niềm tin và dốc công sức vào họ. Sau khi sống lại từ cõi chết, Người hiện ra với họ, nối lại mối tương quan với họ và ban sức mạnh để họ cùng tham dự vào sứ vụ của Người.
Đó cũng là cách Đức Giêsu đối xử với tất cả những người Người gặp trong suốt sứ vụ công khai. Người thường giao du với những người bị giới lãnh đạo tôn giáo xem như cỏ dại. Người đồng bàn với những người thu thuế và tội lỗi. Người từ chối lên án một người phụ nữ bị lôi đến trước mặt Người vì bị cho là phạm tội ngoại tình. Người chạm đến những người bị coi là không thể đụng chạm, như những người mắc bệnh phong. Người nhìn thấy nhiều điều tốt đẹp nơi những người đã bị người khác khiến cho tin rằng mình là kẻ tội lỗi, bị loại trừ khỏi ân huệ của Thiên Chúa. Người nhìn xuyên qua vẻ bề ngoài đôi khi khó gần để nhận ra hình ảnh Thiên Chúa nằm sâu trong cốt lõi của mỗi con người. Vì thế, Người kiên nhẫn với tất cả mọi người. Người rất dè dặt trước việc loại bỏ bất cứ ai. Trái lại, Người giúp người ta nhìn bản thân như Người nhìn họ, bằng một ánh mắt đầy hy vọng.
Đó cũng là cách Chúa muốn mỗi người chúng ta nhìn chính mình và nhìn người khác: bằng ánh mắt của Người. Chúa không bao giờ mất hy vọng nơi chúng ta, và Người muốn chúng ta luôn giữ niềm hy vọng đối với chính mình cũng như đối với người khác. Không ai được phép bị tước mất niềm hy vọng. Bài đọc thứ hai hôm nay được trích từ thư của thánh Phaolô gửi tín hữu Rôma. Chính Phaolô đã thừa nhận rằng ngài từng bách hại Hội Thánh của Thiên Chúa. Nhiều người trong Hội Thánh đã loại bỏ ngài như thứ cỏ dại tồi tệ nhất, như kẻ thù của Chúa. Tuy nhiên, Chúa Phục Sinh không nhìn ngài như thế. Bằng một cách nào đó, Người đã chạm đến và phá vỡ những khép kín nơi Phaolô. Nhờ đó, Phaolô trở thành vị tông đồ vĩ đại của dân ngoại và là tác giả của những bức thư tuyệt vời đã nâng đỡ đức tin của các tín hữu từ đó cho đến nay. Trong mắt Chúa, không một ai là trường hợp vô vọng.
Trước đó trong thư gửi tín hữu Rôma, Phaolô đã viết một điều mà tôi thường trở lại suy niệm: “Ở đâu tội lỗi đã lan tràn, ở đó ân sủng càng chứa chan gấp bội.” Nói cách khác, quyền năng của Chúa hoạt động trong chúng ta luôn mạnh hơn quyền lực của tội lỗi. Như Phaolô nói trong bài đọc thứ hai: “Thần Khí giúp đỡ chúng ta là những kẻ yếu hèn.” Qua Chúa Thánh Thần, Chúa luôn hoạt động trong chúng ta và giữa chúng ta, giúp chúng ta trở thành con người và cộng đoàn mà Người mong muốn. Sự hiện diện của Chúa trong đời sống chúng ta mang một sức năng động giống như hạt cải: khi được gieo xuống, nó lớn lên thành một bụi cây lớn, làm nơi trú ẩn cho chim trời; hoặc giống như men mà một người phụ nữ trộn vào bột, làm nên bánh đủ nuôi một đám đông. Chúa sẽ làm mọi sự có thể để hoàn tất công trình tốt đẹp Người đã khởi sự nơi chúng ta trong Bí tích Rửa Tội. Chính vì thế, chúng ta luôn có thể sống trong hy vọng, ngay cả khi phải đối diện với những yếu đuối và thất bại của mình.
Fr. Martin Hogan.
Fr Martin’s Daily Homilies & Reflection00