Thứ Bảy 11.4.2026
Tin Mừng Phục Sinh: Từ Nghi Ngờ Đến Niềm Tin
Suy niệm Thứ Bảy Phục Sinh: từ nghi ngờ đến niềm tin vào Chúa Phục Sinh. Khám phá ý nghĩa cốt lõi của đức tin Kitô giáo và lời mời gọi sống Tin Mừng mỗi ngày.
Ngày thứ bảy trong tuần Bát Nhật Phục Sinh
Cv 4,13-21 • Tv 117,1 và 14-15.16ab và 17-18.19-21 (Đ. c.21a) • Mc 16,9-15
Đức Giê-su đến, cầm lấy bánh trao cho môn đệ ; rồi cá, Người cũng làm như vậy.
✠ Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Máccô
9 Sau khi sống lại vào lúc tảng sáng ngày thứ nhất trong tuần, Đức Giê-su hiện ra trước tiên với bà Ma-ri-a Mác-đa-la, là kẻ đã được Người trừ cho khỏi bảy quỷ. 10 Bà đi báo tin cho những kẻ đã từng sống với Người mà nay đang buồn bã khóc lóc. 11 Nghe bà nói Người đang sống và bà đã thấy Người, các ông vẫn không tin.
12 Sau đó, Người tỏ mình ra dưới một hình dạng khác cho hai người trong nhóm các ông, khi họ đang trên đường đi về quê. 13 Họ trở về báo tin cho các ông khác, nhưng các ông ấy cũng không tin hai người này.
14 Sau cùng, Người tỏ mình ra cho chính Nhóm Mười Một đang khi các ông dùng bữa. Người khiển trách các ông không tin và cứng lòng, bởi lẽ các ông không chịu tin những kẻ đã được thấy Người sau khi Người trỗi dậy. 15 Người nói với các ông: “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thụ tạo.”
Suy niệm: Tin Mừng Phục Sinh: Từ Nghi Ngờ Đến Niềm Tin

Trong bài Tin Mừng hôm nay, có một điểm nhấn rõ ràng về việc các môn đệ từ chối tin vào lời chứng của một số người trong nhóm họ rằng Chúa Giêsu đã hiện ra với họ. Họ không tin bà Maria Mađalêna, cũng không tin hai môn đệ trên đường Emmau. Chỉ khi chính Chúa Phục Sinh hiện ra với họ, họ mới tin rằng Người đã sống lại từ cõi chết.
Sau khi Chúa Giêsu bị đóng đinh, các môn đệ không còn mong đợi được gặp lại Người nữa. Tin tức từ những người khác rằng Người đang sống dường như quá tốt đẹp để có thể là sự thật. Có lẽ tất cả chúng ta đều phần nào giống như những môn đệ đầu tiên ấy. Chúng ta thấy dễ tin rằng Chúa Giêsu đã bị đóng đinh hơn là tin rằng Người đã sống lại.
Dường như biểu tượng nổi bật của Kitô giáo thường là Chúa Giêsu chịu đóng đinh hơn là Chúa Giêsu Phục Sinh. Trong các nhà thờ, chúng ta thường thấy nhiều hình ảnh Chúa chịu đóng đinh hơn là hình ảnh Chúa sống lại. Thế nhưng, Tin Mừng rằng Chúa Giêsu đã sống lại chính là trung tâm của đức tin chúng ta.
Như thánh Phaolô – người đã được gặp Chúa Phục Sinh – nói trong một trong các thư của ngài: “Nếu Đức Kitô không sống lại, thì lời rao giảng của chúng tôi là vô ích, và đức tin của anh em cũng vô ích.” Chúng ta cũng có thể nói rằng, nếu Đức Kitô không sống lại, thì các môn đệ – những người đã ẩn trốn sau khi Chúa bị đóng đinh – đã không bao giờ xuất hiện trở lại. Thế nhưng, họ đã trở thành những chứng nhân đầy nhiệt huyết và can đảm, loan báo Tin Mừng về Đức Kitô chịu đóng đinh và đã sống lại.
Trong bài đọc thứ nhất hôm nay, khi các thủ lãnh Do Thái nghiêm cấm Phêrô và Gioan không được giảng dạy nhân danh Chúa Giêsu nữa, các ông đã đáp lại: “Chúng tôi không thể không nói về những điều chúng tôi đã thấy và đã nghe.”
Đức Kitô đã sống lại và đang sống giữa chúng ta, đang sống trong chúng ta. Đó chính là Tin Mừng Phục Sinh mà chúng ta được mời gọi tin nhận và làm cho trở thành của riêng mình. Đây là một Tin Mừng lớn lao đến nỗi Hội Thánh dành trọn bảy tuần để suy niệm và thấm nhuần. Cũng như Mùa Chay kéo dài bảy tuần, thì Mùa Phục Sinh cũng kéo dài bảy tuần, từ Chúa Nhật Phục Sinh đến Chúa Nhật Lễ Hiện Xuống.
Khi chúng ta để cho Tin Mừng Phục Sinh thấm sâu vào lòng trong thời gian này, chúng ta có thể cùng thánh Phaolô nói rằng: “Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Đức Kitô sống trong tôi.” Nhờ đó, chúng ta bước vào cách trọn vẹn hơn trong ơn gọi Phục Sinh của mình: mang Chúa Kitô đến cho người khác qua chính đời sống của chúng ta.
Fr. Martin Hogan.
Fr Martin’s Daily Homilies & Reflections