Thứ Tư 1.4.2026
“Có phải con không, lạy Chúa?”
Suy niệm Thứ Tư Tuần Thánh: “Có phải con không, lạy Chúa?” Lời mời gọi xét mình trước phản bội và khám phá lòng thương xót vô biên của Thiên Chúa.
Thứ Tư Tuần Thánh
Is 50,4-9a • TTv 68,8-10.21bcd-22.31 và 33-34 (Đ. c.14bc) • Mt 26,14-25
Con người phải ra đi như Kinh Thánh đã chép về Người, nhưng khốn cho kẻ nào nộp Con Người.
✠ Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Mátthêu
14 Khi ấy, một người trong Nhóm Mười Hai tên là Giu-đa Ít-ca-ri-ốt, đi gặp các thượng tế 15 mà nói: “Tôi nộp ông Giê-su cho quý vị, thì quý vị muốn cho tôi bao nhiêu.” Họ quyết định cho hắn ba mươi đồng bạc. 16 Từ lúc đó, hắn cố tìm dịp thuận tiện để nộp Đức Giê-su.
17 Ngày thứ nhất trong tuần bánh không men, các môn đệ đến thưa với Đức Giê-su: “Thầy muốn chúng con dọn cho Thầy ăn lễ Vượt Qua ở đâu?” 18 Người bảo: “Các anh đi vào thành, đến nhà một người kia và nói với ông ấy: “Thầy nhắn: thời của Thầy đã gần tới, Thầy sẽ đến nhà ông để ăn mừng lễ Vượt Qua với các môn đệ của Thầy.” 19 Các môn đệ làm y như Đức Giê-su đã truyền, và dọn tiệc Vượt Qua.
20 Chiều đến, Đức Giê-su vào bàn tiệc với mười hai môn đệ. 21 Đang bữa ăn, Người nói: “Thầy bảo thật anh em, một người trong anh em sẽ nộp Thầy.” 22 Các môn đệ buồn rầu quá sức, lần lượt hỏi Người: “Thưa Ngài, chẳng lẽ con sao?” 23 Người đáp: “Kẻ giơ tay chấm chung một đĩa với Thầy, đó là kẻ nộp Thầy. 24 Đã hẳn Con Người ra đi theo như lời đã chép về Người, nhưng khốn cho kẻ nào nộp Con Người: thà nó đừng sinh ra thì hơn!” 25 Giu-đa, kẻ nộp Người cũng hỏi: “Ráp-bi, chẳng lẽ con sao?” Người trả lời: “Chính anh nói đó !”
(Bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ)
Suy niệm: “Có phải con không, lạy Chúa?”

Kinh nghiệm bị phản bội là một trong những trải nghiệm đau đớn nhất của con người. Nhiều người đã từng chứng kiến niềm tin mà họ đặt nơi người khác trở nên sai lầm. Người phản bội, khi nhìn lại, thường mang hai khuôn mặt: khuôn mặt họ thể hiện ra bên ngoài và khuôn mặt ẩn giấu chỉ lộ ra theo thời gian.
Đức Giêsu đã bước vào trọn vẹn kinh nghiệm đau đớn này. Giuđa là một trong Nhóm Mười Hai, thuộc nhóm thân cận của Đức Giêsu, những người mà Người chọn làm dấu chỉ cho mười hai chi tộc Israel được canh tân. Đức Giêsu đã dấn thân và đặt niềm tin nơi Giuđa như nơi các tông đồ khác. Giuđa đã nghe những lời Đức Giêsu nói và chứng kiến những việc lạ lùng Người làm. Thế nhưng, vì những lý do mà chúng ta không thể hiểu hết, ông đã dần thất vọng về Đức Giêsu, đặc biệt khi thấy rõ khả năng Người sẽ bị khước từ và phải chịu chết. Vì ba mươi đồng bạc, ông đã đồng ý tạo điều kiện để các nhà lãnh đạo tôn giáo bắt Đức Giêsu một cách kín đáo, tránh sự chú ý của dân chúng. Khi Đức Giêsu loan báo có kẻ phản bội trong bữa Tiệc Ly, các môn đệ trong Tin Mừng Matthêu không chỉ hỏi: “Có phải con không?” như trong Tin Mừng Máccô, mà còn hỏi: “Thưa Thầy, có phải con không?” Danh xưng “Thưa Thầy” (hay “Lạy Chúa”) là cách mà cộng đoàn của thánh Matthêu dùng để gọi Đức Giêsu Phục Sinh. Qua đó, Matthêu mời gọi các tín hữu tự đặt câu hỏi này cho chính mình. Chúng ta cũng có thể biến câu hỏi ấy thành của riêng mình: “Có phải con không, lạy Chúa?”
Chúng ta tự hỏi liệu mình có sống theo cách phản bội căn tính của mình là anh chị em của Đức Giêsu, những người được mời gọi trung thành với thánh ý Thiên Chúa, như chính Đức Giêsu đã sống hay không. Sau đó, Giuđa rơi vào tuyệt vọng vì hành động phản bội của mình và đã treo cổ tự vẫn. Không như Phêrô, ông đã không nhận ra lòng thương xót vô biên của Đức Giêsu — Đấng đã sống và chết để tha thứ tội lỗi.
Những thất bại của chúng ta trong việc sống xứng đáng với niềm tin mà Chúa đặt nơi mình không nhất thiết phải dẫn đến nản lòng, lại càng không phải là tuyệt vọng. Dựa trên tất cả những gì Chúa đã nói và đã làm cho chúng ta, chúng ta có thể tin tưởng như trong Thánh Vịnh hôm nay: “Lạy Chúa Trời, đây giờ phút thi ân, xin đáp lại, vì ơn cả nghĩa dày.”
Fr. Martin Hogan.
Fr Martin’s Daily Homilies & Reflections