17/09/2026

Thứ Năm 17/9/2026
Được Tha thứ nhiều vì Yêu mến nhiều

Chú giải Lc 7,36-50 về người phụ nữ tội lỗi được Đức Giêsu tha thứ. Tình yêu, lòng sám hối và đức tin mở ra con đường chữa lành, bình an và đời sống mới.

Thứ Năm Tuần XXIV – Mùa Thường Niên
Thánh Robert Bellarmine, Giám mục, Tiến sĩ Hội Thánh
1 Cr 15,1-11 • Tv 117, 1-2.16ab và 17.28 (Đ.c.1) • Lc 7, 36-50 

Tội của chị rất nhiều, nhưng đã được tha, bằng cớ là chị đã yêu mến nhiều.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Luca

36 Khi ấy, có người thuộc nhóm Pha-ri-sêu mời Đức Giê-su dùng bữa với mình. Đức Giê-su đến nhà người Pha-ri-sêu ấy và vào bàn ăn. 37 Bỗng một phụ nữ vốn là người tội lỗi trong thành, biết được Người đang dùng bữa tại nhà ông Pha-ri-sêu, liền đem theo một bình bạch ngọc đựng dầu thơm. 38 Chị đứng đằng sau, sát chân Người mà khóc, lấy nước mắt mà tưới ướt chân Người. Chị lấy tóc mình mà lau, rồi hôn chân Người và lấy dầu thơm mà đổ lên.

39 Thấy vậy, ông Pha-ri-sêu đã mời Người liền nghĩ bụng rằng: “Nếu quả thật ông này là ngôn sứ, thì hẳn phải biết người đàn bà đang đụng vào mình là ai, là thứ người nào: một người tội lỗi!” 40 Đức Giê-su lên tiếng bảo ông: “Này ông Si-môn, tôi có điều muốn nói với ông!” Ông ấy thưa: “Dạ, xin Thầy cứ nói.” 41 Đức Giê-su nói: “Một chủ nợ kia có hai con nợ: một người nợ năm trăm quan tiền, một người năm chục. 42 Vì họ không có gì để trả, nên chủ nợ đã thương tình tha cho cả hai. Vậy trong hai người đó, ai mến chủ nợ hơn?” 43 Ông Si-môn đáp: “Tôi thiết tưởng là người đã được tha nhiều hơn.” Đức Giê-su bảo: “Ông xét đúng lắm.”

44 Rồi quay lại phía người phụ nữ, Người nói với ông Si-môn: “Ông thấy người phụ nữ này chứ? Tôi vào nhà ông: nước lã, ông cũng không đổ lên chân tôi, còn chị ấy đã lấy nước mắt tưới ướt chân tôi, rồi lấy tóc mình mà lau. 45 Ông đã chẳng hôn tôi một cái, còn chị ấy từ lúc vào đây, đã không ngừng hôn chân tôi. 46 Dầu ô-liu, ông cũng không đổ lên đầu tôi, còn chị ấy thì lấy dầu thơm mà đổ lên chân tôi. 47 Vì thế, tôi nói cho ông hay: tội của chị rất nhiều, nhưng đã được tha, bằng cớ là chị đã yêu mến nhiều. Còn ai được tha ít thì yêu mến ít.” 48 Rồi Đức Giê-su nói với người phụ nữ: “Tội của chị đã được tha rồi.” 49 Bấy giờ những người đồng bàn liền nghĩ bụng: “Ông này là ai mà lại tha được tội?” 50 Nhưng Đức Giê-su nói với người phụ nữ: “Lòng tin của chị đã cứu chị. Chị hãy đi bình an.”

Chú giải Tin Mừng Luca 7,36-50

Đoạn Tin Mừng hôm nay là một trong những cảnh tượng gây ấn tượng sâu sắc nhất trong toàn bộ các sách Tin Mừng. Câu chuyện này chỉ được Luca thuật lại và, theo một nghĩa nào đó, thật lạ khi nó không được ghi lại ở nơi nào khác. Đây không phải là câu chuyện Đức Giêsu được xức dầu tại Bêtania mà Matthêu kể lại (Mt 26,6-13). Có lẽ đối với một số người, đặc biệt là độc giả Do Thái, câu chuyện này có phần quá táo bạo và nhạy cảm, bởi đây là một cảnh hết sức thân mật mà chính Đức Giêsu trực tiếp dự phần.

Chúng ta được biết một người Pharisêu tên là Simôn tha thiết mời Đức Giêsu đến dùng bữa tại nhà ông. Từ “Pharisêu” có nghĩa là “người biệt riêng”; vào thời ấy, họ có khoảng 6.000 người trên khắp miền Palestine. Họ giảng dạy trong các hội đường và, đúng như tên gọi của mình, họ tự xem mình là những người tuân giữ đạo nghiêm ngặt hơn những người Do Thái khác. Họ cho rằng những cách giải thích và các quy định được truyền lại theo truyền thống hầu như có thẩm quyền ngang với Kinh Thánh (x. Mc 7,8-13). Vì thế, cách hành xử của Đức Giêsu thường xuyên khiến họ khó chịu.

Đức Giêsu nhận lời mời và cùng Simôn cũng như những người khác vào bàn ăn. Chúng ta nên lưu ý rằng Đức Giêsu nhận lời mời của cả người Pharisêu lẫn người thu thuế. Cả hai đều xứng đáng được Người yêu thương và phục vụ như nhau. Theo phong tục thời đó, thực khách không ngồi mà nằm nghiêng trên những chiếc trường kỷ quanh bàn. Điều này giúp chúng ta hiểu rõ hơn những gì sắp xảy ra.

Không rõ điều xảy ra tiếp theo hoàn toàn là tự phát hay là một phần của âm mưu nhằm đặt Đức Giêsu vào một tình thế khó xử để có thể tố cáo Người, tương tự như khi người ta dẫn đến trước mặt Người một phụ nữ bị bắt quả tang ngoại tình (x. Ga 8,1-11). Một mặt, thật lạ khi một người phụ nữ như thế có thể tự do bước vào nhà một người Pharisêu mà không bị ngăn cản — chắc chắn trong nhà phải có gia nhân. Nhưng mặt khác, nhà cửa thời ấy không khóa kín và rào chắn như trong thời đại được gọi là “văn minh” (?) của chúng ta.

Điều chắc chắn là ý định của người phụ nữ hoàn toàn chân thành. Chúng ta được cho biết chị là “một người tội lỗi”. Ở đây, “người tội lỗi” chỉ có thể ám chỉ một người công khai sống đời vô luân. Rất có thể chị là một “người đàn bà đường phố”, có lẽ là một gái mại dâm, hoặc ít nhất là một người phụ nữ nổi tiếng vì đời sống buông thả.

Chị tha thiết muốn gặp Đức Giêsu và nghe tin Người đang dùng bữa tại nhà ông Simôn. Vì thế, chị bước vào, mang theo một bình bạch ngọc đựng dầu thơm — có lẽ rất đắt tiền — rồi tiến đến phía sau Đức Giêsu. Chị bắt đầu khóc, và nước mắt tuôn trào làm ướt chân Người. Sau đó, chị lấy mái tóc dài của mình mà lau chân Người. Việc chị xõa tóc hoặc tháo tóc trước mặt mọi người tự nó cũng cho thấy, theo quan niệm xã hội thời ấy, chị bị xem là một phụ nữ “không đứng đắn”. Chị hôn chân Đức Giêsu và lấy dầu thơm mà xức.

Dù có chủ ý sắp đặt cuộc đột nhập này hay không, Simôn vẫn vô cùng sửng sốt trước cảnh tượng khác thường đang diễn ra ngay trước mắt và ngay trong nhà mình. Ông thầm nghĩ: nếu Đức Giêsu thật sự là một ngôn sứ, hẳn Người phải biết người phụ nữ đang chạm vào mình là hạng người nào. Chị là một người tội lỗi, và một người đứng đắn — huống chi là một rabbi! — không bao giờ được phép để một chuyện như thế xảy ra.

Đức Giêsu biết rõ những gì đang diễn ra trong tâm trí Simôn nên kể cho ông nghe câu chuyện về hai con nợ. Một người mắc một món nợ lớn, người kia mắc một món nợ nhỏ hơn. Nhưng chủ nợ đã tha cả hai món nợ. Đức Giêsu hỏi: trong hai người ấy, ai sẽ biết ơn và yêu mến chủ nợ hơn? Simôn trả lời: dĩ nhiên là người được tha món nợ lớn hơn.

Đức Giêsu nói:

“Ông xét đúng lắm.”

Rồi Người áp dụng dụ ngôn ấy vào chính hoàn cảnh đang diễn ra. Qua đó, Người cho Simôn thấy một điều mà có lẽ ông chưa bao giờ nghĩ tới: chính ông cũng là một người tội lỗi, cho dù mức độ có thể nhẹ hơn. Điều này được biểu lộ qua việc Simôn đã không dành cho vị khách của mình ngay cả những cử chỉ hiếu khách thông thường. Đức Giêsu nói với ông:

“Tôi vào nhà ông: nước lã, ông cũng không đổ lên chân tôi, còn chị ấy đã lấy nước mắt tưới ướt chân tôi, rồi lấy tóc mình mà lau. Ông đã chẳng hôn tôi một cái, còn chị ấy từ lúc vào đây đã không ngừng hôn chân tôi. Dầu ôliu, ông cũng không đổ trên đầu tôi, còn chị ấy thì lấy dầu thơm mà đổ lên chân tôi.”

Và đây chính là điểm then chốt của câu chuyện. Đức Giêsu nói:

“Vì thế, tôi nói cho ông hay: tội của chị rất nhiều, nhưng đã được tha, bằng cớ là chị đã yêu mến nhiều. Còn ai được tha ít thì yêu mến ít.”

Rồi quay về phía người phụ nữ đang ở dưới chân mình, Đức Giêsu nói:

“Tội của chị đã được tha rồi.”

Những người cùng bàn bắt đầu hỏi nhau:

“Ông này là ai mà lại tha được tội?”

Nhưng Đức Giêsu nói với người phụ nữ:

“Lòng tin của chị đã cứu chị. Chị hãy đi bình an.”

Đây thực sự là một câu chuyện phi thường. Muốn cảm nhận được chiều sâu của nó, chúng ta cần hình dung mình đang ở ngay trong khung cảnh ấy, với mọi giác quan đều rộng mở. Điều nổi bật là sự bình thản lạ thường, sự vững vàng nội tâm và tự do của Đức Giêsu trong suốt biến cố. Người hoàn toàn không tỏ ra khó chịu hay lúng túng. Người không rút chân lại, cũng không bảo người phụ nữ ngừng những gì chị đang làm.

Trước mặt Người là một phụ nữ mà mọi người đều biết là kẻ tội lỗi công khai. Chị bước vào, khóc bên chân Người, lấy tóc lau chân Người và không ngừng hôn chân Người với tất cả tình cảm mãnh liệt. Những người dự tiệc vô cùng bối rối, sửng sốt và có lẽ cả ngượng ngùng, nhưng Đức Giêsu vẫn hoàn toàn bình thản. Người biết chị đang làm gì và tại sao chị làm như thế; Người không bận tâm đến việc những người khác có thể nghĩ gì về hành động của chị.

Chúng ta hãy chiêm ngắm khả năng của Đức Giêsu: Người hoàn toàn tập trung vào người phụ nữ mà không hề bận tâm đến ánh mắt của những người chung quanh. Hãy thử tưởng tượng báo chí lá cải sẽ khai thác cảnh tượng này như thế nào! Và nếu một chuyện tương tự xảy ra ngày nay với một giám mục, một linh mục hay một nhân vật nổi tiếng nào đó, người ta sẽ phản ứng ra sao? Phần lớn các giáo sĩ — hoặc những người của công chúng — sẽ ứng xử thế nào trong hoàn cảnh ấy?

Đức Giêsu biết rằng người phụ nữ đang bày tỏ cả lòng sám hối chân thành lẫn tình yêu sâu đậm dành cho Người. Chị diễn tả lòng sám hối theo cách duy nhất chị biết. Chị là một người biểu lộ cảm xúc mạnh mẽ qua những cử chỉ cụ thể; đó vốn là một phần trong cách sống của chị. Đối với những người thiếu trưởng thành trong cách nhìn về tính dục, hành động của chị — cũng như việc Đức Giêsu chấp nhận những hành động ấy — ít nhất có thể bị xem là không thích hợp, và tệ hơn nữa, gần như khiếm nhã.

Nhưng Đức Giêsu tuyên bố rằng tội lỗi của chị giờ đây đã được tha. Chính tình yêu mãnh liệt chị dành cho Người là dấu chỉ cho thấy chị đã đón nhận ơn tha thứ. Tình yêu và tội lỗi không thể hòa hợp với nhau; chúng không thể cùng thống trị một con người. Trong giây phút ấy, chị yêu mến Đức Giêsu đến độ đời sống chị đang được biến đổi khỏi tội lỗi. Simôn không thể nhận ra điều đó. Quan niệm của ông về tội lỗi hoàn toàn mang tính pháp lý, trong khi đối với Đức Giêsu, vấn đề cốt yếu nằm ở tương quan.

Vào lúc này, quá khứ vô luân của chị không còn là điều quyết định nữa. Trong xã hội chúng ta, người từng phạm lỗi có thể bị gắn một nhãn hiệu suốt cả cuộc đời, bất kể họ đã thay đổi như thế nào. Thiên Chúa không hành động như vậy. Người nhìn con người như họ đang là trong giây phút hiện tại. Điều tôi đã làm hôm qua không phải là yếu tố cuối cùng quyết định con người tôi. Điều quan trọng là hôm nay tôi đang sống thế nào, ngay lúc này tôi đang tương quan với Thiên Chúa và với những người chung quanh ra sao.

Chúng ta nhớ đến người tử tội chết bên cạnh Đức Giêsu trên thập giá. Anh đã sống một cuộc đời tồi tệ và giờ đây đang bị hành hình vì những tội ác của mình. Thế nhưng, khi anh hướng về Đức Giêsu cầu xin, anh được hứa rằng sẽ cùng Người bước vào nơi Thiên Chúa ngự trị. Có bất công không? May thay, quan niệm của Thiên Chúa về sự công bằng không giống quan niệm của chúng ta — nếu không, chính chúng ta cũng có thể gặp rắc rối vì quá khứ của mình.

Một lần nữa, chúng ta thấy Thiên Chúa nơi Đức Giêsu luôn tìm cách phục hồi con người chứ không nhằm hủy diệt họ bằng hình phạt. Hình phạt chỉ nhằm gây đau khổ thì có thể phá hủy; còn điều Thiên Chúa mong muốn là mỗi người chúng ta được chữa lành, được trở nên toàn vẹn và được hưởng sự bình an, hoà hợp từ sâu thẳm tâm hồn.

Nguồn: https://sacredspace.com/commentary/o2245g/

Sống Lời Chúa

Có khi chúng ta giống Simôn: dễ dàng nhìn thấy lỗi lầm của người khác nhưng lại khó nhận ra những thiếu sót trong chính mình. Hôm nay, tôi dành ít phút nhìn lại chính mình trước mặt Chúa, không biện minh cũng không tuyệt vọng, để lòng thương xót của Người chạm đến những gì còn thương tích và yếu đuối trong tôi. Đồng thời, tôi tập nhìn một người mà tôi thường phê phán bằng ánh mắt cảm thông hơn. Người được tha thứ sẽ học biết tha thứ; người cảm nhận mình được yêu thương sẽ có khả năng yêu thương nhiều hơn.