Chúa Nhật VI TN A,15.2.2026: Chọn tự do để yêu thương
13/02/2026Bài suy niệm mời gọi người tín hữu vượt qua lối sống đạo chỉ dựa vào việc giữ luật an toàn, để bước vào tự do của con cái Thiên Chúa: tự do yêu thương như Đức Giêsu, lấy tình yêu làm linh hồn của mọi lề luật và chọn lựa trong đời sống hằng ngày.
Chúa Nhật VI TN A,15.2.2026
Chọn tự do để yêu thương
Lm. Antôn Nguyễn Ngọc Sơn
Lời mở
Trong đời sống tín hữu, chúng ta thường bị giằng co giữa hai cách sống: cách sống tuân giữ thật kỹ luật lệ để an tâm và cách sống theo tinh thần tự do của con cái Chúa để thể hiện tình yêu thương. Nhưng cách sống tự do có thể làm ta căng thẳng và mệt mỏi. Vì thế, nhiều người không biết nên chọn cách sống nào cho đúng ý Chúa.
1. Cách sống an toàn bằng việc giữ luật
Là con người yếu đuối, chúng ta thường bị những tham vọng dục vọng chi phối, bị ma quỷ cám dỗ, nên rất cần các luật lệ quy định rõ ràng, không để cho mình chiều theo tham vọng, dục vọng, cũng như giúp mình đủ khôn ngoan để khám phá ra mưu chước quỷ ma. Ví dụ ta cố gắng đi dự lễ ngày Chúa Nhật để giữ trọn luật Chúa, thay vì vui chơi, ăn nhậu trong ngày nghỉ. Vì thế, cộng đồng xã hội nào cũng đặt ra luật lệ để bảo đảm cho sinh hoạt chung được ổn định, hài hoà.
Ngày nay hầu như tất cả các quốc gia văn minh đều có hiến pháp như là bộ luật nền tảng, rồi căn cứ vào đó, để xây dựng những bộ luật thấp hơn, chi tiết hơn về các lĩnh vực khác nhau như dân sự, hình sự, thương mại, giao thông… Giáo hội Công giáo là một cộng đồng lớn nên cũng phải có những bộ luật quy định rõ ràng.
Cách đây khoảng 5.000 năm, các dân tộc kém văn minh tôn thờ các sức mạnh tự nhiên như thú vật, núi sông, gió bão, mặt trời, trăng sao… và các dân tộc văn minh như Hy Lạp, La Mã tưởng tượng ra các thần linh như thần tình yêu, thần thi ca, thần văn chương, thần chiến tranh, thần chết để tôn thờ. Riêng dân Do Thái được Thiên Chúa mạc khải để biết tôn thờ Chúa là Đấng Tạo Hoá và là nguồn mọi hiện hữu. Rồi qua “ông Môsê và các tiên tri”, Chúa đã mạc khải cho họ “Mười điều răn” và cách quản trị đất nước bằng các luật lệ khác. Bộ luật Do Thái gồm 613 điều khoản, trong đó có 365 điều cấm và 248 điều phải làm.

Chúa Giêsu nói với người Do Thái cũng như với chúng ta ngày nay rằng: “Người đến không phải để bãi bỏ luật Môsê hoặc lời các ngôn sứ, nhưng là để kiện toàn” (Mt 5,17). Người đã kiện toàn bằng Tám Mối Phúc Thật và những luật lệ khác trong Thánh Kinh Tân Ước. Dựa theo đó, Giáo hội Công giáo làm ra các luật lệ theo từng thời kỳ của lịch sử. Bộ luật gần nhất của Giáo Hội được công bố năm 1983, có 1.752 điều khoản. Các người lãnh đạo cộng đồng tín hữu căn cứ vào đó để giúp tín hữu sống ổn định và phát triển. Vì thế người tín hữu tuân giữ luật lệ và dựa vào tiêu chuẩn đó để xác định đời sống đạo đức.
Đức Giêsu nhắc nhở “phải giữ từng chấm, từng phết” trong bộ luật, nghĩa là giữ luật cặn kẽ và chi tiết. Tuy nhiên, cách sống này lại có thể dẫn người ta đến thái độ câu nệ vào hình thức của lề luật, mà không quan tâm đến tự do, tình yêu và lòng thương xót. Vì thế, Người mới nói thêm rằng: “Nếu anh em không ăn ở công chính hơn các kinh sư và người Pharisêu thì sẽ chẳng được vào Nước Trời” (Mt 5,20).
2. Tinh thần tự do để yêu thương
Chúa Giêsu mời gọi chúng ta không phải chỉ giữ kỹ luật lệ như các luật sĩ và người biệt phái, mà còn sống công chính hơn họ, bởi vì chúng ta là công dân Nước Trời. Vậy chúng ta giữ luật với tinh thần nào?
Hai tuần trước đây, chúng ta đã tìm hiểu về tinh thần tự do, tích cực qua Tám Mối Phúc như là bản hiến pháp mới của Nước Trời. Chúa Giêsu tóm tắt tất cả luật lệ của Cựu Ước vào trong một giới răn duy nhất: “Mến Chúa hết lòng, hết sức, hết linh hồn và yêu tha nhân như chính mình” (x. Mt 22,34-40; Mc 12,28-34; Lc 10,25-28). Như thế toàn thể bộ luật chỉ quy về một điểm duy nhất là tình yêu.
Rồi bộ luật mới của Tân Ước được Người kiện toàn lại nâng tình yêu đó lên một tầng cao mới: đó là như tình yêu của Chúa Giêsu: “Anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em” (x. Ga 13,34;15,12). Vì thế, ta cần nhìn vào Người và yêu thương như Người thì mới có thể giữ trọn được bộ luật này. Thánh Gioan cũng nhắc nhở: “Thiên Chúa là tình yêu và ai ở trong tình yêu là ở trong Thiên Chúa và Thiên Chúa ở trong người ấy” (x. 1Ga 4,7-8. 16) và thánh Phaolô xác nhận: “Ai yêu thương là giữ trọn lề luật” (x. Rm 13,8.10). Vì vậy, yêu thương như Chúa Giêsu là tinh thần của toàn thể lề luật. Chỉ khi yêu thương, ta mới trở thành con người tự do: tự do để chọn hành động và chọn cả cách thế hành động để biểu lộ tình yêu.
Bài đọc I (x. Hc 15,15-20) diễn tả tự do đó: “Nếu con muốn thì hãy giữ các điều răn mà trung tín làm điều đẹp ý Người. Trước mặt con người là cửa sinh, cửa tử, ai thích gì, sẽ được cái đó… Thiên Chúa để mắt nhìn xem những ai kính sợ Người, và biết rõ tất cả những gì người ta thực hiện”. Khi hiểu được tinh thần của luật mới là tình yêu, ta không còn câu nệ vào những chữ nghĩa của lề luật, để ép mình hay bắt người khác phải giữ kỹ từng chi tiết. Nhưng ta sẽ mở rộng tâm trí để suy đoán, phân định các đòi hỏi của tình yêu trong từng trường hợp cụ thể của đời sống mà không cần quan tâm đến lời phẩm bình của người khác, vì “Thiên Chúa biết rõ tất cả những gì người ta thực hiện”.
Ví dụ, nhiều tín hữu vẫn xưng tội “bỏ dự lễ Chúa Nhật”. Hỏi ra mới biết là họ phải tiếp khách đột xuất vào giờ lễ, giúp người bị đau ốm hay đi du lịch xa cùng với gia đình. Họ không hiểu rằng mình có thể làm các việc đó với tất cả tình yêu và dâng lên Chúa như thánh lễ của đời sống. Đấy là tinh thần tự do để yêu thương giống như Chúa Giêsu đã thay điều răn III “Giữ ngày Sabbat” bằng mối phúc “Phúc cho những ai đau buồn”. Chính Người đã nhiều lần chữa bệnh vào ngày Sabbat, dù biết đó là luật cấm, trong khi Người vẫn giữ việc cầu nguyện, chúc tụng Chúa với cộng đồng. Chỉ khi hành động theo tình yêu như Chúa Giêsu, ta mới xứng đáng là người con tự do của Thiên Chúa: “Chính để chúng ta được tự do mà Đức Kitô đã giải thoát chúng ta” (Gl 5,1).
Tuy nhiên, muốn thể hiện được sự tự do để yêu thương này, ta rất cần ơn khôn ngoan mà Chúa Thánh Thần ban cho các “tín hữu trưởng thành” “vì Thần Khí thấu suốt mọi sự, ngay cả những gì sâu thẳm nơi Thiên Chúa” (x. 1Cr 2,6-10). Nhiều tín hữu, vẫn chưa trưởng thành trong tình yêu để hành động theo tự do. Họ sợ tự do sẽ dẫn tới những lạm dụng để sống theo tính xác thịt (x. Gl 5,13-25), nên họ thích sống công chính theo kiểu giữ luật an toàn hơn là yêu đến cùng của người môn đệ Đức Giêsu.
Cuối cùng, khi hiểu mình là con cái của Cha Trên Trời và là anh chị em của mọi người trong đại gia đình Thiên Chúa, ta mới thấy rằng tình yêu như Đức Giêsu không những đòi ta vượt qua những điều cấm đoán như giết người, ngoại tình, ly dị, thề thốt, mà còn thúc đẩy ta hành động tích cực để thể hiện tình yêu cho mọi người như trong bài Tin Mừng (x. Mt 5,17-37).
Lời kết
Vì thế, ta cần nhìn lại mình xem mình có thật sự tự do hành động theo tình yêu như Đức Giêsu không? Người đã yêu cho đến chết trên thập giá và sống lại để đem về cho ta tự do của con cái Thiên Chúa (x. Rm 8,21). Amen.
HKK