Chúa Nhật 19.4.2026
Khi Chúa Đồng Hành
Suy niệm Tin Mừng Chúa Nhật III Phục Sinh (A): Chúa Giêsu đồng hành với hai môn đệ trên đường Emmau, giúp họ nhận ra ánh sáng hy vọng giữa thất vọng và gặp Ngài trong việc bẻ bánh.
Chúa Nhật Tuần III – Mùa Phục Sinh (Năm A)
Cv 2,14.22b-33 • TTv 15,1-2a và 5.7-8.9-10.11 (Đ. c.11a) • 1 Pr 1,17-21 • Lc 24,13-35
Họ đã nhận ra Chúa khi Người bẻ bánh.
✠ Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Luca
13 Vào ngày thứ nhất trong tuần, có hai người trong nhóm môn đệ đi đến một làng kia tên là Em-mau, cách Giê-ru-sa-lem chừng mười một cây số. 14 Họ trò chuyện với nhau về tất cả những sự việc mới xảy ra. 15 Đang lúc họ trò chuyện và bàn tán, thì chính Đức Giê-su tiến đến gần và cùng đi với họ. 16 Nhưng mắt họ còn bị ngăn cản, không nhận ra Người. 17 Người hỏi họ: “Các anh vừa đi vừa trao đổi với nhau về chuyện gì vậy?” Họ dừng lại, vẻ mặt buồn rầu.
18 Một trong hai người tên là Cơ-lê-ô-pát trả lời: “Chắc ông là người duy nhất trú ngụ tại Giê-ru-sa-lem mà không hay biết những chuyện đã xảy ra trong thành mấy bữa nay.” 19 Đức Giê-su hỏi: “Chuyện gì vậy?” Họ thưa: “Chuyện ông Giê-su Na-da-rét. Người là một ngôn sứ đầy uy thế trong việc làm cũng như lời nói trước mặt Thiên Chúa và toàn dân. 20 Thế mà các thượng tế và thủ lãnh của chúng ta đã nộp Người để Người bị án tử hình, và đã đóng đinh Người vào thập giá. 21 Phần chúng tôi, trước đây vẫn hy vọng rằng chính Người là Đấng sẽ cứu chuộc Ít-ra-en. Hơn nữa, những việc ấy xảy ra đến nay là ngày thứ ba rồi. 22 Thật ra, cũng có mấy người đàn bà trong nhóm chúng tôi đã làm chúng tôi kinh ngạc. Các bà ấy ra mộ hồi sáng sớm, 23 không thấy xác Người đâu cả, về còn nói là đã thấy thiên thần hiện ra bảo rằng Người vẫn sống. 24 Vài người trong nhóm chúng tôi đã ra mộ, và thấy sự việc y như các bà ấy nói ; còn chính Người thì họ không thấy.”
25 Bấy giờ Đức Giê-su nói với hai ông rằng: “Các anh chẳng hiểu gì cả! Lòng trí các anh thật là chậm tin vào lời các ngôn sứ! 26 Nào Đấng Ki-tô lại chẳng phải chịu khổ hình như thế, rồi mới vào trong vinh quang của Người sao? 27 Rồi bắt đầu từ ông Mô-sê và tất cả các ngôn sứ, Người giải thích cho hai ông những gì liên quan đến Người trong tất cả Sách Thánh.
28 Khi gần tới làng họ muốn đến, Đức Giê-su làm như còn phải đi xa hơn nữa. 29 Họ nài ép Người rằng: “Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã xế chiều, và ngày sắp tàn.” Bấy giờ Người mới vào và ở lại với họ. 30 Khi đồng bàn với họ, Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra trao cho họ. 31 Mắt họ liền mở ra và họ nhận ra Người, nhưng Người lại biến mất. 32 Họ mới bảo nhau: “Dọc đường, khi Người nói chuyện và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta, lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao?”
33 Ngay lúc ấy, họ đứng dậy, quay trở lại Giê-ru-sa-lem, gặp Nhóm Mười Một và các bạn hữu đang tụ họp tại đó. 34 Những người này bảo hai ông: “Chúa trỗi dậy thật rồi, và đã hiện ra với ông Si-môn.” 35 Còn hai ông thì thuật lại những gì đã xảy ra dọc đường và việc mình đã nhận ra Chúa thế nào khi Người bẻ bánh.
Suy niệm: Khi Chúa Đồng Hành

Tôi luôn thích đi bộ, dù là đi một mình hay cùng với người khác. Đặc biệt, tôi thích đi giữa thiên nhiên. Gần giáo xứ có vài công viên rất đẹp, và bờ biển cũng không quá xa. Đôi khi, khi đi bộ, tôi thấy mình cầu nguyện, thường chỉ là một lời nguyện đơn sơ như: “Lạy Chúa Giêsu, xin hãy đến.” Tôi nhận ra rằng việc đi bộ trong một môi trường dễ chịu giúp ta nhìn mọi sự đúng vị trí của nó. Sau một cuộc dạo bộ nhẹ nhàng, một hoàn cảnh tưởng như bế tắc lại có thể trở nên đầy hy vọng hơn. Tôi bắt đầu nhìn mọi sự theo một cách khác. Có thể không có gì thay đổi đáng kể, nhưng cách tôi nhìn đã thay đổi, và điều đó mang lại cho tôi thêm sức mạnh để đối diện với thực tại.
Trong bài Tin Mừng hôm nay, hai môn đệ đang đi bộ quãng đường bảy dặm từ Giêrusalem về quê nhà Emmau. Họ đang rời xa một trải nghiệm thật sự đau thương. Đấng mà họ đã bỏ mọi sự để theo, Đấng mà họ hy vọng là Đấng Mêsia được mong đợi từ lâu, lại bị giết chết một cách tàn nhẫn. Một phần con người họ dường như cũng chết theo Người. Chắc chắn, niềm hy vọng mà sự hiện diện của Người khơi lên nơi họ cũng đã chết. Tuy nhiên, rời bỏ một nơi chốn thì dễ hơn rời bỏ một trải nghiệm đau đớn. Dù càng xa Giêrusalem, họ vẫn mang trong lòng dư âm của những gì vừa xảy ra. Theo Tin Mừng, khuôn mặt họ buồn bã. Việc cùng nhau bước đi chưa đủ để giúp họ nhìn cái chết đau thương của Đức Giêsu dưới một ánh sáng mới. Họ cần một người lạ cùng bước đi với họ để làm điều đó. Và họ không nhận ra rằng người lạ ấy chính là Đấng mà họ đang thương tiếc.
Sau khi lắng nghe câu chuyện buồn của họ về những gì đã xảy ra tại Giêrusalem trong những ngày gần đây, người lạ ấy bắt đầu kể cho họ một câu chuyện khác từ Kinh Thánh. Đó là câu chuyện mà chính Người đã từng giảng dạy trong sứ vụ công khai của mình, nhưng trước đây họ đã không lắng nghe. Đó là câu chuyện về việc Đấng được Thiên Chúa xức dầu phải chịu đau khổ và chịu chết, rồi mới bước vào vinh quang. Có vẻ như lần này hai môn đệ đã mở lòng đón nhận. Khi lắng nghe, lòng họ bừng cháy lên. Niềm hy vọng trong họ bắt đầu được khơi dậy trở lại. Khi đến Emmau và người lạ như muốn đi tiếp, họ nài nỉ Người ở lại: “Trời đã xế chiều, ngày sắp tàn.” Trước đó trong Tin Mừng Luca, chính Đức Giêsu đã chủ động đến nhà ông Dakêu; còn bây giờ, hai môn đệ lại nài xin Người vào nhà họ. Trong Tin Mừng Luca, rất nhiều điều quan trọng xảy ra quanh bàn ăn. Lần này cũng vậy: vị khách lại hành xử như chủ nhà—cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng và trao cho họ. Ký ức của họ được đánh thức. Họ nhớ lại bữa ăn cuối cùng với Đức Giêsu, bữa Tiệc Ly, và họ nhận ra Người khi bẻ bánh.
Giờ đây, họ nhìn Giêrusalem và tất cả những gì đã xảy ra nơi đó dưới một ánh sáng hoàn toàn mới—ánh sáng Phục Sinh. Họ vội vã quay trở lại đó để gặp các môn đệ khác. Họ mang ánh sáng Phục Sinh trở lại thành phố mà trước đây họ chỉ gắn liền với bóng tối của đồi Canvê. Cộng đoàn môn đệ giờ đây mới chính là “nhà” của họ, chứ không còn là Emmau nữa.
Chúng ta chỉ biết tên của một trong hai môn đệ ấy là Clêôpát. Có lẽ tác giả Tin Mừng cố ý để người kia vô danh, như một lời mời gọi mỗi người chúng ta bước vào câu chuyện. Mỗi người có thể nhận mình là môn đệ thứ hai ấy. Chúng ta cũng có thể đang bước đi trên con đường riêng của mình, từ Giêrusalem đến Emmau. Trong lòng, chúng ta mang theo những đau thương dường như làm tắt đi niềm hy vọng. Chúng ta cố gắng rời xa để tìm một nơi có thể gọi là “nhà”. Thật là một phúc lành nếu chúng ta không phải bước đi một mình trong hành trình buồn bã ấy—nếu có một “Clêôpát” nào đó hiểu được những gì ta đã trải qua. Chia sẻ với nhau giúp ích rất nhiều.
Bài Tin Mừng hôm nay còn bảo đảm với chúng ta rằng Chúa Phục Sinh cũng đang đồng hành trên hành trình ấy. Người ở bên chúng ta, với tất cả quyền năng của Đấng Phục Sinh, giúp chúng ta nhìn hoàn cảnh của mình bằng một cái nhìn mới—một cái nhìn đầy hy vọng, nhận ra dấu chỉ của sự sống mới ngay trong những trải nghiệm tưởng chừng không còn hy vọng. Người đồng hành để giúp chúng ta gom góp lại những mảnh vỡ của cuộc đời. Người hiện diện nơi những ai cùng bước đi với chúng ta trong tình yêu thương. Người nói với chúng ta qua Lời của Người. Người đến với chúng ta trong Bí tích Thánh Thể—“việc bẻ bánh”.
Trong Thánh lễ, Người mời gọi chúng ta đến với bàn tiệc Lời Chúa và bàn tiệc Thánh Thể, để nuôi dưỡng chúng ta bằng chính sự hiện diện của Người, chữa lành vết thương, củng cố đức tin và thắp lại niềm hy vọng. Người ở đó, chiếu tỏa ánh sáng của Người trên chúng ta, để chúng ta có thể nhìn mọi sự trong đời bằng chính ánh nhìn của Người. Và rồi, chúng ta có thể thốt lên như lời Thánh vịnh hôm nay:
“Con luôn nhớ có Ngài trước mặt,
được Ngài ở bên, chẳng nao núng bao giờ..” (Tv 15,8)