Tranh luận về mở rộng chống tham nhũng ra khu vực tư
Việc mở rộng hay không phạm vi phòng, chống tham nhũng ra khu vực ngoài nhà nước trở thành nội dung tranh luận khá gay gắt của các đại biểu Quốc hội trong phiên thảo luận về luật Phòng, chống tham nhũng sửa đổi diễn ra cả ngày 13.6.
Tranh luận về mở rộng chống tham nhũng ra khu vực tư
Đại biểu Quốc hội Lưu Bình Nhưỡng (Bến Tre), Đại biểu Quốc hội Nguyễn Sỹ Cương (Ninh Thuận) ẢNH: GIA HÂN
Là một trong những đại biểu (ĐB) ủng hộ việc mở rộng phạm vi phòng, chống tham nhũng ra khu vực tư như đề xuất của dự thảo, ĐB Nguyễn Thị Thủy (Bắc Kạn) cho hay nhiều vụ án thời gian qua cho thấy tham nhũng không chỉ xuất hiện trong khu vực nhà nước, mà các hiện tượng “sân sau, gửi giá, lại quả” đã xuất hiện ngày càng nhiều trong các tổ chức kinh tế ngoài nhà nước. Tuy nhiên, bà Thuỷ cho rằng các quy định cụ thể trong dự thảo chưa khả thi, thậm chí gây khó khăn cho doanh nghiệp (DN).
|
||||||||||||||||
ĐB Lưu Bình Nhưỡng (Bến Tre) lại cho rằng, một số ĐB bị nhầm lẫn trong việc góp ý cho nội dung mở rộng phòng, chống tham nhũng khu vực tư. Theo ông Nhưỡng, tham nhũng được quy định là hành vi của những người có chức vụ, quyền hạn, do đó không thể quy hành vi của người không có chức vụ quyền hạn là tham nhũng được. Bên cạnh đó, ĐB tỉnh Bến Tre cũng cho rằng hiện nay khu vực nhà nước còn chưa thể chống tham nhũng được, nếu mở ra khu vực ngoài nhà nước thì không đủ nguồn lực để làm. “Liệu chúng ta có thể làm được không hay là ghi vào luật chỉ làm thêm rắc rối. Từ bất lực một đến bất lực hai, dẫn đến chỗ nhà nước ta có lỗi hơn với người dân, với cử tri”, ĐB Nhưỡng băn khoăn.
|
||||||||||||||||
Theo ĐB Trần Hoàng Ngân (TP.HCM), việc mở rộng phòng, chống tham nhũng ra khu vực tư là cần thiết, nhưng đề nghị phải có bước đi cụ thể, trước mắt mở rộng song tập trung phòng, chống tham nhũng tại các DN mà nhà nước đang sở hữu trên 35% vốn. “Tôi nghĩ chúng ta giới hạn đối với các công ty đại chúng. Công ty đại chúng tức là công ty có huy động vốn trên thị trường nhưng trong công ty đó có vốn nhà nước và đặc biệt siết chặt công ty là các tổ chức tín dụng. Vừa qua, chúng ta thấy các tổ chức tín dụng yếu kém đã gây ra những hậu quả rất nghiêm trọng, cần phải quản lý việc này”, ông Ngân đề xuất.
Theo ĐB Phan Thái Bình (Quảng Nam), cả 2 phương án dù là đánh thuế hay xử phạt hành chính thì về bản chất chỉ xoay quanh 1 phương án là thu hồi 45% tài sản, còn lại 55%. “Như vậy sẽ xảy ra tình trạng: nếu là tài sản tham nhũng thì việc xử lý này hợp thức hóa cho 55% tài sản tham nhũng. Ngược lại, chúng ta có thể thu oan vì nếu đó là những tài sản hợp pháp nhưng vì lý do này hay lý do khác không thể giải trình”, ĐB Bình nói, đồng thời đề xuất các cơ quan nhà nước có trách nhiệm phải chứng minh và nếu đây là tài sản tham nhũng thì tịch thu.
|
Quan chức 4, 5 cái nhà nhưng có bao giờ lấy tên mình hay vợ đâu?
Trao đổi bên hành lang QH sáng 13.6, ông Phạm Trọng Đạt, Cục trưởng Cục Chống tham nhũng (Thanh tra Chính phủ), cho rằng việc kê khai tài sản chỉ nên tập trung vào một số đối tượng là người thân của những người kê khai, đó là con, bố mẹ, anh chị em ruột kể cả bên chồng, bên vợ và con nuôi cũng là người thân. Nhưng dự luật lần này không đưa những điều này vào. “Ban đầu, ban soạn thảo có đề nghị như vậy, nhưng nhiều cơ quan không đồng ý, nên hiện nay chỉ còn quy định con chưa thành niên và vợ hoặc chồng”, ông Đạt nói và nêu quan điểm: “Theo tôi, nếu thật sự muốn kiểm soát tham nhũng thì phải kê khai tài sản của cả những người thân quan chức. Bây giờ quan chức có 4, 5 cái nhà nhưng có bao giờ lấy tên mình hay vợ mình đâu. Họ sẽ lấy tên những người thân mà nếu người thân làm DN thì ai có quyền kiểm tra người ta vì họ không thuộc đối tượng kê khai. Đây chính là kẽ hở để quan chức chuyển tài sản cho người khác”.
Nhiều ĐB trong phần thảo luận tại hội trường QH cũng chỉ ra bất cập này. ĐB Nguyễn Anh Trí (Hà Nội) nêu: nhiều cô gái mới chỉ 19 tuổi, nhiều người mới chỉ là trưởng, phó phòng nhưng đã có những biệt phủ trên khuôn viên vài ngàn mét vuông, mà người dân bình thường cũng biết tài sản đó từ đâu mà có. “Nhiều trường hợp báo chí viết nhiều nhưng không làm gì được, vì theo luật định thì con thành niên không phải kê khai tài sản, thu nhập. Vì không có luật nên chúng ta đã thua về lý”, ĐB Trí nói và đề nghị ban soạn thảo cần nghiên cứu, đề xuất sửa đổi luật để khắc phục được bất cập này trong thực tiễn.
Hết năm này qua năm khác không thấy Bộ trưởng chịu trách nhiệm
ĐB Nguyễn Thị Kim Thúy (Đà Nẵng) cho rằng dự thảo luật quy định trách nhiệm của người đứng đầu cơ quan để xảy ra tham nhũng tưởng chừng đã rõ ràng, nhưng lại rất thiếu tính khả thi. Theo bà Thúy, với cách thức tổ chức hệ thống công vụ thiếu đi sự tương ứng giữa trách nhiệm và quyền hạn, không thể đòi người đứng đầu chịu trách nhiệm về những việc người đó không có quyền quyết định. “Khi QH chất vấn bê bối xảy ra trong một bộ nào đó thì vị bộ trưởng có liên quan trả lời xin nhận trách nhiệm và các vị ĐB có vẻ như hài lòng với câu trả lời này. Nhưng hết năm này sang năm khác, vẫn không thấy vị bộ trưởng ấy chịu trách nhiệm gì cả!”, ĐB Thúy dẫn ví dụ và đề nghị cần phải xác lập rõ trách nhiệm, quyền hạn và hành vi của người đứng đầu cơ quan nếu để xảy ra tham nhũng.
|
ANH VŨ – LÊ HIỆP

