Chúa Nhật 22.03.2026
Tình Bạn Với Chúa Giêsu và Niềm Tin Vượt Qua Sự Chết
Suy niệm Chúa Nhật V Mùa Chay năm A về việc Đức Giêsu cho Ladarô sống lại, giúp củng cố niềm tin vào quyền năng sự sống và tình yêu vượt trên sự chết của Thiên Chúa.
Chúa Nhât Tuần V – Mùa Chay (Năm A)
Ed 37,12-14 • Tv 129,1-2.3-4.5-6a.6b-8 (Đ. x. c.7bc) • Rm 8,8-11 • Ga 11,1-45
Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống.
✠ Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Gioan
1 Khi ấy, có một người bị đau nặng, tên là La-da-rô, quê ở Bê-ta-ni-a, làng của hai chị em cô Mác-ta và Ma-ri-a. 2 Cô Ma-ri-a là người sau này sẽ xức dầu thơm cho Chúa, và lấy tóc lau chân Người. Anh La-da-rô, người bị đau nặng, là em của cô. 3 Hai cô cho người đến nói với Đức Giê-su: “Thưa Thầy, người Thầy thương mến đang bị đau nặng.” 4 Nghe vậy, Đức Giê-su bảo: “Bệnh này không đến nỗi chết đâu, nhưng là dịp để bày tỏ vinh quang của Thiên Chúa: qua cơn bệnh này, Con Thiên Chúa được tôn vinh.”
5 Đức Giê-su quý mến cô Mác-ta, cùng hai người em là cô Ma-ri-a và anh La-da-rô.
6 Tuy nhiên, sau khi được tin anh La-da-rô lâm bệnh, Người còn lưu lại thêm hai ngày tại nơi đang ở. 7 Rồi sau đó, Người nói với các môn đệ: “Nào chúng ta cùng trở lại miền Giu-đê!” 8 Các môn đệ nói: “Thưa Thầy, mới đây người Do-thái tìm cách ném đá Thầy, mà Thầy lại còn đến đó sao?” 9 Đức Giê-su trả lời: “Ban ngày chẳng có mười hai giờ đó sao? Ai đi ban ngày thì không vấp ngã, vì thấy ánh sáng mặt trời. 10 Còn ai đi ban đêm, thì vấp ngã vì không có ánh sáng nơi mình!”
11 Nói những lời này xong, Người bảo họ: “La-da-rô, bạn của chúng ta, đang yên giấc; tuy vậy, Thầy đi đánh thức anh ấy đây.” 12 Các môn đệ nói với Người: “Thưa Thầy, nếu anh ấy yên giấc được, anh ấy sẽ khoẻ lại.” 13 Đức Giê-su nói về cái chết của anh La-da-rô, còn họ tưởng Người nói về giấc ngủ thường. 14 Bấy giờ Người mới nói rõ: “La-da-rô đã chết. 15 Thầy mừng cho anh em, vì Thầy đã không có mặt ở đó, để anh em tin. Thôi, nào chúng ta đến với anh ấy.” 16 Ông Tô-ma, gọi là Đi-đy-mô, nói với các bạn đồng môn: “Cả chúng ta nữa, chúng ta cũng đi để cùng chết với Thầy!”
17 Khi đến nơi, Đức Giê-su thấy anh La-da-rô đã chôn trong mồ được bốn ngày rồi. 18 Bê-ta-ni-a cách Giê-ru-sa-lem không đầy ba cây số. 19 Nhiều người Do-thái đến chia buồn với hai cô Mác-ta và Ma-ri-a, vì em các cô mới qua đời. 20 Vừa được tin Đức Giê-su đến, cô Mác-ta liền ra đón Người. Còn cô Ma-ri-a thì ngồi ở nhà. 21 Cô Mác-ta nói với Đức Giê-su: “Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, em con đã không chết. 22 Nhưng bây giờ con biết: Bất cứ điều gì Thầy xin cùng Thiên Chúa, Người cũng sẽ ban cho Thầy.” 23 Đức Giê-su nói: “Em chị sẽ sống lại!” 24 Cô Mác-ta thưa: “Con biết em con sẽ sống lại, khi kẻ chết sống lại trong ngày sau hết.” 25 Đức Giê-su liền phán: “Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống. 26 Ai sống và tin vào Thầy, sẽ không bao giờ phải chết. Chị có tin thế không?” 27 Cô Mác-ta đáp: “Thưa Thầy, có. Con vẫn tin Thầy là Đức Ki-tô, Con Thiên Chúa, Đấng phải đến thế gian.”
28 Nói xong, cô đi gọi em là Ma-ri-a, và nói nhỏ: “Thầy đến rồi, Thầy gọi em đấy!” 29 Nghe vậy, cô Ma-ri-a vội đứng lên và đến với Đức Giê-su. 30 Lúc đó, Người chưa vào làng, nhưng vẫn còn ở chỗ cô Mác-ta đã ra đón Người. 31 Những người Do-thái đang ở trong nhà với cô Ma-ri-a để chia buồn, thấy cô vội vã đứng dậy đi ra, liền đi theo, tưởng rằng cô ra mộ khóc em.
32 Khi đến gần Đức Giê-su, cô Ma-ri-a vừa thấy Người, liền phủ phục dưới chân và nói: “Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, em con đã không chết.” 33 Thấy cô khóc, và những người Do-thái đi với cô cũng khóc, Đức Giê-su thổn thức trong lòng và xao xuyến. 34 Người hỏi: “Các người để xác anh ấy ở đâu?” Họ trả lời: “Thưa Thầy, mời Thầy đến mà xem.” 35 Đức Giê-su liền khóc. 36 Người Do-thái mới nói : “Kìa xem! Ông ta thương anh La-da-rô biết mấy!” 37 Có vài người trong nhóm họ nói: “Ông ta đã mở mắt cho người mù, lại không thể làm cho anh ấy khỏi chết ư?” 38 Đức Giê-su lại thổn thức trong lòng. Người đi tới mộ. Ngôi mộ đó là một cái hang có phiến đá đậy lại. 39 Đức Giê-su nói: “Đem phiến đá này đi.” Cô Mác-ta là chị người chết liền nói: “Thưa Thầy, nặng mùi rồi, vì em con ở trong mồ đã được bốn ngày.” 40 Đức Giê-su bảo: “Nào Thầy đã chẳng nói với chị rằng nếu chị tin, chị sẽ được thấy vinh quang của Thiên Chúa sao?” 41 Rồi người ta đem phiến đá đi. Đức Giê-su ngước mắt lên và nói: “Lạy Cha, con cảm tạ Cha, vì Cha đã nhậm lời con. 42 Phần con, con biết Cha hằng nhậm lời con, nhưng vì dân chúng đứng quanh đây, nên con đã nói để họ tin là Cha đã sai con.” 43 Nói xong, Người kêu lớn tiếng: “Anh La-da-rô, hãy ra khỏi mồ!” 44 Người chết liền ra, chân tay còn quấn vải, và mặt còn phủ khăn. Đức Giê-su bảo: “Cởi khăn và vải cho anh ấy, rồi để anh ấy đi.”
45 Trong số những người Do-thái đến thăm cô Ma-ri-a và được chứng kiến việc Đức Giê-su làm, có nhiều kẻ đã tin vào Người.
Bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ
Suy niệm: Tình Bạn Với Chúa Giêsu và Niềm Tin Vượt Qua Sự Chết
Gần đây tôi đọc được một câu nói khiến tôi rất ấn tượng: “Người bạn là cách Thiên Chúa nói rằng Ngài không muốn chúng ta bước đi một mình trong cuộc đời .” Tất cả chúng ta đều cần những người bạn tốt và trung thành, những người bạn đồng hành đáng tin cậy trên hành trình cuộc sống. Đức Giêsu cũng không phải là ngoại lệ. Tin Mừng hôm nay cho biết: Đức Giêsu “yêu mến cô Mácta, em cô là Maria và anh Ladarô”. Họ là bạn của Người, và Người cũng là bạn của họ.
Khi Ladarô lâm bệnh nặng, hai chị em tự nhiên nghĩ đến việc báo tin cho Đức Giêsu đến ngay. Sứ điệp họ gửi rất đơn giản: “Lạy Thầy, người Thầy yêu mến đang đau nặng.” Khi những người chúng ta yêu thương đau yếu, điều đó ảnh hưởng sâu sắc đến chúng ta. Chúng ta muốn ở bên họ; nếu không thể, chúng ta cầu nguyện cho họ và luôn nghĩ đến họ trong lòng. Và nếu người ấy qua đời, trái tim chúng ta tan vỡ. Ai trong chúng ta đã sống đủ lâu đều từng trải qua nỗi đau này.
Dù yêu mến Ladarô, Đức Giêsu lại trì hoãn việc đến. Trong thời gian chờ đợi ấy, Ladarô đã chết. Thời điểm của Chúa hẳn khiến Mácta và Maria bối rối: tại sao Người không đến sớm hơn? Như Mácta đã nói: “Nếu Thầy ở đây, em con đã không chết.” Đôi khi thời điểm của Chúa cũng khiến chúng ta khó hiểu. Chúng ta biết Người yêu những người thân của chúng ta hơn cả chúng ta yêu họ, thế mà Người vẫn để họ chết. Chúng ta có thể khó hoà giải tình yêu của Chúa với cái chết của người thân, nhất là khi cái chết đến đột ngột, khi còn trẻ hoặc trong hoàn cảnh bi thảm.
Tuy vậy, với tư cách là người có đức tin, chúng ta vẫn được mời gọi tiếp tục tín thác vào Chúa. Như Mácta đã nói: “Ngay cả bây giờ, con biết Thiên Chúa sẽ ban cho Thầy bất cứ điều gì Thầy xin” – “ngay cả bây giờ”, ngay trong những hoàn cảnh dường như vô nghĩa theo cái nhìn của con người. Có những lúc trong đời, tất cả chúng ta cần nói: “Ngay cả bây giờ, con vẫn tin. Xin giúp lòng kém tin của con.”
Khi đến nơi, Đức Giêsu hoàn toàn bước vào nỗi đau của Mácta và Maria. Người không né tránh thực tại của cái chết. Người nói với các môn đệ: “Ladarô đã chết.” Tin Mừng kể rằng khi thấy Maria khóc, chính Người cũng khóc, và “thổn thức trong lòng”, Người hỏi: “Họ đặt anh ấy ở đâu?” Chúa khóc với những ai đang khóc. Người khóc với chúng ta khi chúng ta đau buồn vì người thân qua đời. Người cùng chúng ta bước vào thung lũng tối tăm ấy, như người mục tử nhân lành chăm sóc đoàn chiên mình.
Những người đứng đó thấy Đức Giêsu khóc thì nói: “Kìa xem, ông ta thương anh ấy biết mấy!” Đức Giêsu cũng yêu mỗi người chúng ta với chính tình yêu Người đã dành cho Ladarô, Mácta và Maria. Người đã trở thành bạn của chúng ta, như Người đã là bạn của gia đình ấy. Người đã hiến mạng sống vì chúng ta, đúng như lời Người nói trong Tin Mừng Gioan: “Không có tình yêu nào cao cả hơn tình yêu của người hiến mạng sống vì bạn hữu mình.”
Đối với người bạn Ladarô, Đức Giêsu đã làm một điều phi thường: gọi anh từ cõi chết trở về sự sống: “Ladarô, hãy ra ngoài!” Trong các sách Tin Mừng, rất ít đoạn nói về việc Đức Giêsu cho kẻ chết sống lại. Chúng ta biết rằng mình sẽ không có kinh nghiệm được Đức Giêsu trả lại người thân về cuộc sống như trước khi họ qua đời. Tuy nhiên, Người làm phép lạ này không chủ yếu vì Ladarô – vì rồi một ngày kia Ladarô cũng sẽ chết lần nữa – nhưng là vì tất cả chúng ta.
Người muốn cho chúng ta thấy rằng quyền năng yêu thương của Thiên Chúa đang hoạt động nơi Người mạnh hơn quyền lực của sự chết. Đó là Tin Mừng cho tất cả chúng ta. Trước khi cho Ladarô sống lại, Đức Giêsu đã nói với Mácta: “Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, dù đã chết, cũng sẽ được sống; và ai sống và tin vào Thầy sẽ không bao giờ chết.”
Nói cách khác, tình bạn của Chúa dành cho chúng ta, và sự đáp lại của chúng ta trong đức tin, tạo nên một mối dây liên kết mà cái chết không thể phá vỡ. Nhờ tình bạn với Chúa, ngay từ bây giờ chúng ta đã được chia sẻ sự sống của Người – một sự sống mà cái chết không có quyền trên đó. Sau cái chết thể lý, chúng ta sẽ được tham dự trọn vẹn hơn vào sự sống phục sinh của Chúa, và theo nghĩa đó, chúng ta sẽ không bao giờ chết.
Đức Giêsu đến để chúng ta được sống và sống dồi dào, bằng cách trao ban tình bạn của Người và lôi kéo chúng ta vào mối tương quan yêu thương với Người, để chúng ta có thể bắt đầu sống ngay từ bây giờ bằng chính sự sống của Người, và rồi sống sự sống ấy cách trọn vẹn sau cái chết.
Đó là mục đích cuộc đời của Đức Giêsu, và cũng là mục đích cuộc đời của chúng ta: phó thác cho chương trình tuyệt vời ấy của Chúa. Chúa vẫn không ngừng gọi chúng ta, như Người đã gọi Ladarô: hãy bước ra, bước ra khỏi bóng tối để đi vào ánh sáng của sự hiện diện của Người, để chương trình tốt đẹp của Người nơi cuộc đời chúng ta được nên trọn.
Fr. Martin Hogan.
Fr Martin’s Daily Homilies & Reflections