25/04/2026

Thứ Hai 23.02.2026
Đức Kitô nơi những người bé nhỏ

Bài suy niệm trình bày hình ảnh Đức Giêsu vừa là Con Người vinh hiển, vừa hiện diện nơi những người đói khát, bệnh tật, tù đày và bị bỏ rơi. Nhiều người đã không nhận ra Người trong những con người bé nhỏ ấy, vì sự hiện diện của Chúa thường âm thầm và kín đáo.

Thứ Hai Tuần I – Mùa Chay
Lv 19,1-2.11-18 • Tv 18B,8.9.10.15 (Đ. x. Ga 6,63c) • Mt 25,31-46

Mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Mátthêu

31 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Khi Con Người đến trong vinh quang của Người, có tất cả các thiên sứ theo hầu, bấy giờ Người sẽ ngự lên ngai vinh hiển của Người. 32 Các dân thiên hạ sẽ được tập hợp trước mặt Người, và Người sẽ tách biệt họ với nhau, như mục tử tách biệt chiên với dê. 33 Người sẽ cho chiên đứng bên phải Người, còn dê ở bên trái. 34 Bấy giờ Đức Vua sẽ phán cùng những người ở bên phải rằng: ‘Nào những kẻ Cha Ta chúc phúc, hãy đến thừa hưởng Vương Quốc dọn sẵn cho các ngươi ngay từ thuở tạo thiên lập địa. 35 Vì xưa Ta đói, các ngươi đã cho ăn; Ta khát, các ngươi đã cho uống; Ta là khách lạ, các ngươi đã tiếp rước; 36 Ta trần truồng, các ngươi đã cho mặc; Ta đau yếu, các ngươi đã thăm viếng; Ta ngồi tù, các ngươi đến hỏi han.’ 37 Bấy giờ những người công chính sẽ thưa rằng: ‘Lạy Chúa, có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đói mà cho ăn, khát mà cho uống; 38 có bao giờ đã thấy Chúa là khách lạ mà tiếp rước; hoặc trần truồng mà cho mặc? 39 Có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đau yếu hoặc ngồi tù, mà đến hỏi han đâu?’ 40 Đức Vua sẽ đáp lại rằng: ‘Ta bảo thật các ngươi: mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy.’ 41 Rồi Đức Vua sẽ phán cùng những người ở bên trái rằng: ‘Quân bị nguyền rủa kia, đi đi cho khuất mắt Ta mà vào lửa đời đời, nơi dành sẵn cho tên Ác Quỷ và các sứ thần của nó. 42 Vì xưa Ta đói, các ngươi đã không cho ăn; Ta khát, các ngươi đã không cho uống; 43 Ta là khách lạ, các ngươi đã không tiếp rước; Ta trần truồng, các ngươi đã không cho mặc; Ta đau yếu và ngồi tù, các ngươi đã chẳng thăm viếng.’ 44 Bấy giờ những người ấy cũng sẽ thưa rằng: ‘Lạy Chúa, có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đói, khát, hoặc là khách lạ, hoặc trần truồng, đau yếu hay ngồi tù, mà không phục vụ Chúa đâu?’ 45 Bấy giờ Người sẽ đáp lại họ rằng: ‘Ta bảo thật các ngươi: mỗi lần các ngươi không làm như thế cho một trong những người bé nhỏ nhất đây, là các ngươi đã không làm cho chính Ta vậy.’ 46 Thế là họ ra đi để chịu cực hình muôn kiếp, còn những người công chính ra đi để hưởng sự sống muôn đời.”

Bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ

Suy niệm: Đức Kitô nơi những người bé nhỏ

Ở phần đầu bài Tin Mừng hôm nay, chúng ta được chiêm ngắm một thị kiến về Đức Giêsu như Con Người vinh hiển, được toàn thể các thiên thần hầu cận và ngự trên ngai vinh quang, trước mặt Người muôn dân tề tựu. Đó là một hình ảnh thật uy nghi và cao cả về Đức Giêsu trong quyền năng và vinh quang của Người. Thế nhưng, chính Con Người vinh hiển ấy lại nói: “Ta đói… Ta khát… Ta là khách lạ… trần truồng… đau yếu… bị tù đày.”

Chúa Tể trời đất, Vua muôn dân, đến với chúng ta qua những con người yếu thế nhất giữa chúng ta. Phần mở đầu Tin Mừng Gioan nói rằng Ngôi Lời là Thiên Chúa đã trở nên xác phàm. Bài Tin Mừng Matthêu hôm nay cho thấy cụ thể Ngôi Lời nhập thể ấy trông như thế nào.

Cả những người đã chăm sóc người nghèo khổ lẫn những người đã bỏ mặc họ đều hỏi Con Người cùng một câu: “Lạy Chúa, khi nào chúng con đã thấy Chúa đói…?” Không nhóm nào nhận ra Chúa Tể trời đất nơi những người túng thiếu họ gặp trên đường đời. Sự hiện diện của Chúa bị che khuất trước mắt họ; không rõ ràng, không hiển nhiên. Chúa không kêu to: “Này, chính là Ta đây!” Người không lớn tiếng công bố sự hiện diện của mình. Người ở giữa chúng ta theo những cách âm thầm, không phô trương.

Thế nhưng, trong bài Tin Mừng hôm nay, Người bảo đảm với chúng ta rằng chính Người đang kêu gọi chúng ta qua những người cần được nâng đỡ — những người cần sức mạnh của ta trong sự yếu đuối của họ, cần tình bạn của ta trong cô đơn, cần tình yêu đón nhận của ta trong sự bị chối bỏ, cần của cải vật chất của ta trong cảnh nghèo túng.

Sự hiện diện rất thật của Chúa đang ở quanh ta, nếu chúng ta có mắt để thấy và tai để nghe. Bài đọc I hôm nay, trích sách Lêvi, mời gọi chúng ta yêu người thân cận như chính mình. Bài Tin Mừng còn đi xa hơn: mời gọi chúng ta yêu người thân cận — đặc biệt là người thân cận đang đau khổ — như chính Chúa.

Fr. Martin Hogan.
Fr Martin’s Daily Homilies & Reflections